đọc truyện về đi anh nơi đây em vẫn đợi
Truyện tranh Ta Mới Chỉ 2500 Tuổi được cập nhật nhanh và đầy đủ nhất tại NetTruyen. Bạn đọc đừng quên để lại bình luận và chia sẻ, ủng hộ NetTruyen ra các chương mới nhất của truyện Ta Mới Chỉ 2500 Tuổi.
- Chú quay về đi, em sẽ ngoan, sẽ nghe lời chú. sẽ đi ra ngoài cho khuây khỏa vì cứ ở mãi trong nhà cô nhìn đâu cũng thấy hình bóng của anh, nơi đây có quá nhiều kỷ niệm đẹp của cả hai. Cô đi dạo phố, mua những món ăn vặt, đi dạo công viên nhưng không tài nào làm
Vẫn là nổi nhớ khôn nguôi frank2073. Bông Hoa Nở Muộn Anh hứa mãi mãi chỉ yêu em lcongdat22. Ca co Lap Nguyen. Tâm sự thường ngày Thi đàn Việt Nam. Hạt giống tâm hồn22 Tập truyện ngắn: Tình yêu người lính
Nghe đọc truyện online by tuyetvan October 09, 2022, 11:57:27 am Không chung họ sao mãi hoài vương vấn Em đi rồi, anh quên thời hưng phấn Quá mệt mỏi rồi anh hãy trở về đây Nơi có vòng tay người yêu anh và biển
Em Còn Mong Đợi - Hạ Thanh - Truyện Dài - ebook epub pdf. Thư Viện Việt Nam. Viet Messenger. - Nếu em cứ thế này anh sẽ mặc em. Anh về trước. - Được anh đi thì đi đi. Ninh Tuấn nổi nóng. Anh quay sang Khả Ly: - Xin lỗi anh, nơi đây là tiệm nail. Có lẽ anh đã đến sai chỗ.
Triumph Bonneville Single Seat And Rack. Không biết là tiệc mừng cháu bé ra đời hay là người lớn nhân cơ hội ăn chơi nữa??? Đã là bữa cơm thứ ba rồi mà khách khứa ra vào không ngớt…Tất nhiên người cùng nhà thì luôn ngồi cùng mâm…-”Mâm này thì ai cũng quen thân rồi, chỉ có mỗi một người…Trâm Anh giới thiệu đi chứ nhỉ?”-”Anh Minh, trí nhớ anh kém quá…”-”Trí nhớ anh không kém…”.Anh nháy mắt cô em gái, Trâm Anh hiểu ý, lòng muốn được như anh hiểu nhầm lắm, cơ mà khổ nỗi, cô không muốn trong mắt Việt, mình là người vô lí-”Chỉ là bạn em thôi…”-”À thế à…”Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của nó, Minh cũng không hỏi gì thêm, sau khi nâng ly, cảm ơn mọi người nể mặt tới mừng con trai, anh quay sang hỏi thăm cô bạn thân nhất của vợ mình-”Thế nào em, mọi chuyện trong Nam ổn chứ…”-”Vâng, công việc mọi thứ đều tốt…”-”Đã bắt cóc được anh nào chưa?”Uyên nghe vậy liền cướp lời bạn, khoe với chồng-”Ngay chiếc bàn này này có người thích nàng ý say đắm…mà nàng còn ngây ngô lắm….”Một câu nói mà khiến cả hai người giật mình…-”Mày nói linh tinh gì vậy?”Lan xấu hổ, tự dưng mọi người cùng nhìn vào mình…Trâm Anh biết thừa ý chị dâu, được thể khiêu khích-”Chưa chắc đã phải do Lan ngây ngô, mà do anh trai…đần đần không biết tán gái…”Làn này là Lân, tai mặt đỏ bừng…con bé này…anh trai nó còn chưa có cơ hội tỏ tình mà nó đã loa loa ra như thế…-”Nào, mọi người ăn nào…”Anh nhanh nhẹn chữa ngượng bằng cách gắp cho mỗi người một miếng nem hải sản…Sự đời đâu có dễ như thế…cả bữa ăn, Lân Lan luôn bị trêu, gán ghép…Uyên Minh thì tỏ ra khá phấn khích…không phấn khích sao được, nhất là với Uyên, người bạn thân nhất rất có khả năng sẽ thành người một nhà, theo đúng nghĩa đen…Xuyên suốt…chỉ có một người không nói lời nào…ánh mắt hắn luôn dừng ở nàng…nàng vui chứ? Được công tử của gia đình danh gia vọng tộc để mắt tới…anh chị em thì ủng hộ nhiệt tình…xem ra con đường làm dâu nhà giàu trải sẵn hoa hồng??? Có cô gái nào là không hạnh phúc???**********************Lân dẫn nàng đi dạo loanh quanh, phải nói nhà anh rất đẹp, không kém gì nhà nàng đang ở…Họ dừng lại bên chiếc hồ …anh nói đầy ẩn ý-”Mấy con cá này, có đôi có cặp…thật thích…”-”Vâng…”-”Lúc nãy mọi người…”Nàng tinh ý, thẳng thắn đáp-”Em biết mọi người trêu mà, anh không cần phải thấy khó xử đâu…”Chợt, anh mạnh dạn cầm tay nàng-”Nếu đó không phải là trêu…em thấy sao…”-”???”-”Thực ra từ lần đầu gặp em ở lễ cưới, anh đã có cảm giác rất lạ…từ hôm vào Nam về tới giờ…anh không lúc nào là không nhớ tới em, tưởng em chặn số, anh đã rất buồn…”-”Em…”-”Anh biết, mình quen nhau chưa lâu, nói ra thì thực sự có phần đường đột…nhưng mình có thể tìm hiểu nhau…được không em?”Ánh mắt anh đầy mong chờ….-”Em…em…”Nàng rất bối rối, Lân cố để ý, gương mặt người con gái này không có chút biểu hiện vui mừng hay phấn khởi nào cả….thực sự anh sợ, sợ bị từ chối, liền cướp lời-”Đừng! Em đừng nói gì cả…hãy suy nghĩ về nó nhé, một tuần, một tháng…hay hai tháng…lúc nào nghĩ kĩ hãng cho anh câu trả lời…”Đối với nàng, sự việc này có chút bất Lân, cậu Minh gọi cậu…”-”Tôi biết rồi…”Lân còn do dự, nhưng Lan đã nhanh quyết định thay anh-”Anh đi trước đi, em muốn ở lại ngắm cảnh một tý…”-”Ừ…”Thở dài nhìn đàn cá…lòng nàng có phần trĩu nặng…ước chi vừa nãy là Vịt thì tốt biết mấy…đó là em chồng của Uyên, nàng giờ phải nghĩ cách từ chối thật khéo…Còn đang ngẩn ngơ thì một bóng người đã tiến đến…một mùi hương rất quen thuộc-”Vịt…”-”Em còn nhớ, em từng thua cá cược…”-”Nhớ..”-”Và em phải làm một việc theo ý tôi, bây giờ là lúc…”-”Việc gì?”Hắn nhìn nàng đầy ẩn ý, bàn tay đỡ sau gáy, khóe môi nhanh chóng hành động…Hắn hôn nàng, một nụ hôn đầy mạnh mẽ…chất chứa cả khát khao lẫn ghen tuông…Nàng biết, đây đơn giản chỉ là trả nợ một lần thua cược, nàng cũng biết hắn có ý đồ gì đó…nhưng nàng không thể kháng cự…Người nàng như bị rút toàn bộ sức lực, mềm nhũn dựa nơi hắn, họ trao nhau nụ hôn nóng bỏng, ngọt ngào…Dường như hắn muốn cắn nát đôi môi bé nhỏ…Khát vọng khiến hắn trở nên tham lam không có điểm dừng…sau một hồi lâu dây dưa, hắn mới chịu buông…Không khí giữa hai người ngượng ngập vô cùng, nàng lên tiếng cố xóa tan nó-”Hết nợ nhé…”Hắn đau lòng…Với nàng, thứ ngọt ngào thuần khiết kia…chỉ là một món nợ nàng trả hắn…không hề có xúc cảm???Hắn bực mình bỏ đi…nàng ngồi lại, hôm nay không hiểu là ngày gì nữa, Trâm Anh từ xa đi tới, giọng bực mình-”Tao không ngở mày là loại vậy…”-”???”-”Đừng giả đò nữa, tao trông thấy hết rồi…cả anh Việt và anh Lân, đều bị mày vờn…”-”Này, nói cho tử tế…”Cơn giận của Trâm Anh, không chỉ vì việc phát hiện cô gái trong lòng Việt là một đứa kém hơn cả bình thường…mà còn là những đè nén từ khi biết thân thế của mình…tất cả dồn hết lên cái tát trời giáng dành cho Lan…Nể mặt bạn mình còn làm dâu nhà nó, Lan thẳng thắn-”Có gì từ từ nói, động chân động tay là không hay…”-”Tao không có gì để nói với mày cả…loại gái trơ trẽn…loại điếm…”Trâm Anh dơ tay…Bốp…Một phát nữa…-”Loại không cha không mẹ…đầu đường xó chợ…bẩn thỉu…”Điên…phải nói bây giờ thì không cần biết người trước mặt là con nhà ai, liên quan tới ai…ngay lúc cô ta vung tay ra nàng đã kịp giữ lại, sau đó cũng đáp trả cô ta một cái…Trâm Anh trước giờ được cưng như trứng nước, tất nhiên gặp chuyện vừa rồi, trong lòng không tránh khỏi uất hận…-”Sao? Chị là nể em còn là em chồng của bạn thân nhất của chị nhé…nếu không…hôm nay em không xong rồi…”Không ngờ Lan lại mạnh mẽ tới thế, khác hẳn bà chị dâu nhu mì của mình, cô cứng họng…trở nên yếu thế…may thay, liếc thấy ba từ xa, nhếch mép cười rồi nói thầm với Lan-”Con điếm…cha mẹ mày đều là chó nên đẻ ra loại như mày…”-”Cô…”-”Sao…cả họ tộc nhà mày đều là loại không ra gì…tao đố…mày là cái con bán l…cho thiên hạ, lợi dụng trai…? Dám nữa không, tao thách…”-”Im miệng!”BỐP…Tiếc là nàng rơi vào bẫy quỷ! Đứa con gái đang láo toét tự dưng hiền lành, khóc lóc-”Em xin chị, có gì từ từ nói…em xin lỗi, là em sai…”Ba cô bé đi tới, bộ mặt tức giận hầm hầm…chỉ thẳng vào Lan-”Này cô, có gì thì những người văn hóa với nhau đừng động chân động tay…”-”Bác nên hỏi con gái bác trước…”-”Ba, là con sai, ba ạ, con khiến chị tức giận…ba đừng đổ lỗi cho chị…”-”Nó bị đánh nó còn xin lỗi cô, còn cô…tôi nghĩ cô nên xin lỗi con gái tôi…ngay lập tức…nếu không?”-”Nếu không thì sao?”Dưới sự đe dọa của ông, cô gái vẫn điềm tĩnh, đôi mắt mở to không có gì là sợ hãi…-”Cô quả thật…không biết phải trái…”-”Ba, thôi mà, mình vào nhà đi…đừng làm to chuyện…”Trâm Anh khẽ thơm lên cổ ba, ông Đức cười hiền từ…Vừa đi, cô vừa ngước nhìn ba…-”Ba, cõng con…”-”Được, con gái rượu…lên đây…”Sống mũi cô thấy cay…ba là tuyệt nhất…Trâm Anh thương ba nhất trên đời…nhưng …nếu ba biết…ba biết cô không là con gái ba…thì sẽ ra sao…-”Ba à?”-”Sao tiểu công chúa?”-”Ba sẽ luôn làm ba của con chứ?”-”Hỏi hâm, ba không là ba của con thì ai là ba của con?”-”Ba thương con nhất không?”-”Biết rồi còn hỏi?”-”Ba sẽ thương con mãi mãi chứ…”-”Mãi mãi…”-”Thật nhé!”-”Thật!”-”Ba thề đi…”-”Ba thề…”Một cảm giác bình an lan tỏa…cô ngủ trên lưng ba…giống như con mèo lười…lưng ba, thật rộng lớn, thật vững chãi…Xa xa, có một người con gái chứng kiến cảnh tượng ấy…quả là cảm động tới lòng người…một giọt lệt khẽ lăn dài…Ba? Ba của con…thực sự ba đang ở đâu? Ba có còn trên thế gian này không? Nếu có, ba sẽ thương con như ông ấy thương con gái chứ????Ba à…con nhớ ba lắm…cả mẹ nữa…hai người có nhớ con không??? Hai người là lạc mất con, hay là không cần con nữa…
Tác giả Thể loại Truyện Teen, Ngôn TìnhNguồn WattpadTrạng thái FullSố chương 77Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Tên cũ của truyện Bởi ta thuộc về nhauĐây là phần 2 của Anh trọn ai? Siêu mẫu hay osin?, post riêng để bạn nào thích đọc riêng thì 16+Câu chuyện tình yêu giữa anh chàng thủ lĩnh bang Đại Bàng Đen và cô bé mồ côi... - Sao cô bé đột im lặng vậy? - Anh ơi, nếu có một ngày mình không còn bên cạnh nhau nữa thì phải làm sao? - Trời đất, xem phim nhiều quá rồi... - Anh trả lời đi??? - Dĩ nhiên anh sẽ lật tung địa cầu này lên để tìm em...- Em thì sẽ không như vậy đâu... - Thật sao? Anh không quan trọng? - Đồ ngốc, anh đã đi tìm em, em cũng đi, nhỡ chúng ta không gặp được nhau thì sao? Em sẽ luôn ở nơi đây thôi nhé...sẽ luôn đợi anh... ******* - Anh à, anh nói xem? Thế gian có bao nhiêu người...Tại sao mình lại tìm thấy nhau? - Bởi vì em thuộc về anh...em là của anh... - Không phải...là vì anh là của em...anh thuộc về em - Ừ, bởi vì ta thuộc về nhau!!! ******** P/S Lan Rua's story ~ Porcupine & Duck Family
Hôm nay là ngày kết hôn của chủ tịch tập đoàn Bảo Minh – một sự kiện bí mật, hắn đã âm thầm lên kế hoạch gần một tháng làm bất ngờ vị hôn thê. Bảo Minh là một tập đoàn có thế lực, nếu có cơ hội hợp tác làm ăn, đợt này chắc chắn băng đảng của tôi được lợi lớn– thật không phí công mấy thằng em ăn nằm rình mò ngoài ấy – đây quả là tin đáng mừng, cơ hội trời cho này, nhất định phải chạm mặt, không hắn thì bố hắn, ông hắn, cụ hắn...nhất định phải giành quyền phân phối mấy sản phẩm đang hot của hắn, đi trước Golden Face một bước. -"Anh, chủ tịch nhà đó có con gái, 18 tuổi..." -"Chúng mày không phải dặn, đại ca thừa có dự tính...đại ca nhỉ?" -"Ôi dào, cần gì dự tính, cho nó gặp đại ca nhà mình, một phút thôi...chả chết đứ chết đừ ..." Thừa biết bọn ranh con ám chỉ cái gì, tôi chỉ cười khẩy. Tuy nhiên việc cưa cẩm một đứa trẻ mới 18 tuổi để đạt được mục đích thì có vẻ như tôi vẫn chưa tới đường cùng mà phải làm thế. Giải quyết nốt mấy kiện hàng, cầm lấy chiếc vé máy bay từ tay thằng em, tôi nhanh chóng ra Hà Nội. ............................... Một vật thể lạ xoẹt qua người khiến tôi tý ngã. Đằng sau, tiếng hô hò, chửi bới réo rít hết cả -"Đứng lại...đứng lại..." -"Con kia, ông mà bắt được mày thì liệu hồn..." Mẹ kiếp, một toán bảy tám thằng đàn ông vạm vỡ đuổi theo một con nhỏ, nhục. Con bé mồ hôi mồ kê nhễ nhại, tôi nhìn đồng hồ, còn ba mươi phút nữa mới tới lễ cưới, chỉ trách mẹ tôi đã dạy, không để phụ nữ chịu thiệt, tôi cầm tay con bé, khẽ nói vào tai nó "Hôm nay là số em may", tiếp sau đó thì, còn gì nữa, lao vào cứu người đẹp. Xong việc, phủi áo quần cho sạch, thì vẫn như thường lệ thôi, tôi ngại nhất là những lúc như thế này, khi anh hùng giải cứu mĩ nhân xong, thường thì các mĩ nhân sẽ sấn lấy, tỏ vẻ cảm kích, lau mồ hôi cho chàng, đứng nhìn với ánh mắt thán phục...vân vân và vân vân... tôi làm việc tốt vì tôi là người tốt đấy chứ bộ, tôi đâu cần những thứ hoa lá màu mè đó. Dự định của tôi sẽ nói với con nhỏ "Không cần khách sáo..." rồi lạnh nhạt đi thẳng, sở dĩ có thái độ vậy là vì trước kia có lần tôi đen đủi tới mức bị vài nàng đeo bám cảm ơn tới vài tháng trời, thật mệt mỏi. Haizz... Ấy vậy mà lúc tôi quay ra, chả còn ai, con bé chạy biến đằng nào mất...'Càng tốt'- tôi tự nhủ vậy đó, nhưng thực ra có chút – chút xíu xíu thôi, cảm thấy chạnh lòng. 'Mấy thằng bảo vệ ranh, nhưng không sao, anh đã lường hết...haha'. Vượt qua khu "kiểm tra giấy mời" một cách nhẹ nhàng, chuẩn bị đi vào hội trường, đang băn khoăn không biết nên tiếp cận mục tiêu trước hay sau lễ cưới, với lí do gì, thì tôi nghe tiếng kêu thất thanh từ phía nhà vệ sinh nữ, còn mười phút, đất trời, định đi qua rồi cơ mà tiếng kêu càng ngày càng lớn, đành chuyển hướng. Á, lại con bé đó, tôi nhận ra nó ngay mà, nhưng không phải quần đùi áo phông như lúc nãy, mà là bộ váy tím trông rất sang trọng, nhìn thấy tôi, nó như bắt được vàng"Giúp với". Chắc lúc nãy em không dừng lại là chưa được nhìn thấy cái bản mặt tôi thôi, bây giờ nhìn thấy rồi, tôi dám cá, ít nhiều ngày hôm nay tôi cũng bị làm phiền. Tôi nở một nụ cười rất tươi, nhẹ nhàng nói "Ừ, em cần gì?". Cô bé nhanh nhẹn "Không phải tôi, anh giúp người này đi..." rồi chạy biến. Tôi tý chết sốc, What??? Là đã 4 mắt chạm nhau, vậy mà không cảm xúc gì, đi thẳng? Con bé này, nó là đàn bà hay less đây? Mẹ nó chứ, dù sao thì tôi phải giúp đỡ người ở trước mặt cái đã. Con bé này thì mặc váy hồng, sao đứa nào cũng lộng lẫy thế nhỉ, có lẽ là đi ăn cưới chăng? Quay người nó ra, mới phát hiện, nó chính là con bé 18 tuổi mà đàn em suốt ngày nhắc sao? Trời, như vớ được vàng vậy, hôm nay tôi cứu tiểu thư của Bảo Minh, mai này việc gì há chẳng phải đều thuận lợi sao? Nó nằm bất động dưới sàn, đầu tóc đều bị ướt cả, tôi đoán bị sặc nước, nhưng sao lại sặc nước trong nhà vệ sinh? Cũng chẳng quan tâm nhiều, trước tiên phải làm hô hấp nhân tạo đã, được năm phút thì tiểu thư tỉnh, nó nhìn thấy tôi, mơ màng, một lúc thì khóc rống lên, tôi ân cần hỏi thăm -"Đỡ chưa???" -"Là anh đã cứu em sao??? Huhu...không có anh chắc em chết rồi..." -"Không cần khách sáo...Sao em bị ngạt vậy?" -"Em bị con đó dìm xuống bồn cầu...huhu" Ặc, dìm xuống bồn cầu ư? Không thể nói gì hơn ngoài...chết sốc! Lúc nãy tôi còn hô hấp nhân tạo cho nó...chẳng phải cũng gián tiếp uống nước bồn cầu? Biết thế này...hix hix... -"Em đi được không, đi thay áo quần đi, tôi còn có việc đi trước..." Vẫn nghe tiếng nó gọi và đuổi đằng sau nhưng tôi nhanh chóng rảo bước, con gái nhà giàu là thế, càng quan tâm, mặt dày nhiều, bọn họ càng chán ghét, cứ chơi bài lạnh nhạt đi đã, chỉ cần chắc chắn, nó đã nhớ mặt tôi, là đủ, sau này lúc cần hãng tính. ........................... Tôi ngồi ở hàng ghế sát đường đi chính, có thể quan sát tất cả rất rõ. Ồ thì ra cưới là như thế này sao? Lỗng lẫy, xa hoa, hoành tráng thì tôi đã thấy nhiều, nhưng ở đám cưới này, có một vẻ ấm áp lạ thường, không khí...haizz...nói chung là khó tả, cô dâu lúc đầu có vẻ còn tươi vui, nói nhiều, sau thì mặt mày biến sắc, tôi đoán, lúc này nàng ta mới biết mình cưới thật sao? Thái độ có vẻ giận dữ chú rể, cả hội trường nín thở lo lắng, biết đâu mà cô dâu điên lên thì chết, công chú rể và mọi người thành công cốc, bỗng một giọng nói ngay cạnh vang lên"Thế giờ chị có cưới không hay xuống làm phù dâu, để em lên làm cô dâu thay chị nào?" Cô dâu bị đánh trúng đòn tâm lí, thôi không giận hờn, hay, người nói câu này, khiến tôi bị ấn tượng, cố gắng ngước lên nhìn cô gái đó. Một sự ngạc nhiên không ngờ, váy tím lộng lẫy, tóc tết hoa, em chẳng phải là cô gái hai lần không bị rung động trước vẻ điển trai chết người của tôi đấy sao? Đôi gò má có tô ít phấn hồng, trông em lúc này, vạn phần duyên dáng, kiêu kì. Có chút bất mãn, chả hiểu sao, thấy thằng phù rể bên cạnh nắm tay em lúc hát, chỉ là cái nắm tay xã giao thôi, nhưng mà vẫn khiến tôi có tý bực. Thủ tục hôn ước làm xong, mọi người vui vẻ ăn uống, hôm nay là tiệc đứng, tôi cũng quả là được ông trời chiếu cố, đang còn tính kế tiếp cận hắn, thì Trâm Anh - em gái hắn đã lôi cả gia đình tới gặp tôi, giới thiệu tôi kính cẩn như là ân nhân cứu mạng, tôi vì thế, tự dưng quen được gia đình họ, việc làm ăn, coi như thành! Tôi ở ngoài Bắc vài hôm đi chơi với Trâm Anh cho phải phép, chán ngắt, cố gắng chịu đựng rồi lấy lí do bận việc để quay vào Nam gấp.
Tôi mở mắt, quả thật lần này rất tuyệt vời, em vẫn ở bên tôi, em còn đang nhìn tôi nữa…Tuy có hận lão Tú tới phát điên, thằng chó dám đánh lén, nhưng không sao…nhờ có hắn mà tôi được gặp em đấy?-”Tỉnh rồi à, chị đang đinh đưa mày đi bệnh viện…”Chị ư? Vãi? Cái mặt non choẹt kia mà dám xưng chị…-”Không cần…tôi còn khỏe lắm, mà em ăn nói cẩn thận, nhìn là biết em kém tuổi tôi…”Có vẻ em chẳng nhớ gì tôi cả, cứ như lần đầu gặp mặt, em hỏi tôi sao lại bị đuổi, tôi lặng thing, vì thực sự có giải thích cũng mất cả ngày…Em ra ngó cái gì đó, rồi chạy vào-”Bọn này dai thật…tý bọn chúng đi liệu anh tự về được không, hay đưa địa chỉ hoặc số điện thoại tôi liên lạc với gia đình cho …”-”Tôi không có gia đình…tôi…tôi…mồ côi…”Trong câu nói của tôi có một phần hai sự dối trá, cũng có thể chấp nhận được vì mẹ tôi mất rồi, còn ba thì tôi coi như không có. Em nhìn tôi, đôi mắt có vẻ thông cảm. Em lại hỏi tiếp-”Thế nhà anh ở đâu…tôi đưa về…”Tự nhiên trong lòng tôi trào lên một cảm giác không muốn, chả biết là năng khiếu hay theo bản năng, tôi dơ tay lên ôm đầu-”Á…tôi đau quá…tạm thời chóng mặt tôi chẳng nhớ được gì…xin em đừng hỏi nữa được không…”Nhìn dáng vẻ khổ sở của tôi, em cũng thương tình, an ủi-”Thôi cứ nằm nghỉ tạm ở đây, bao giờ khỏi đau, nhớ ra thì về…”Nghe nói vậy, tôi biết em là người xuống bếp, nấu cơm tối, mâm cơm đơn giản lắm, chỉ có bát cà muối và lạc rang, ít canh chua, nhưng mà tôi thấy ngon miệng, tôi còn vét hết cả cháy dưới cơm xong, lòng tham của tôi trỗi dậy, thực sự là tôi muốn ở đây, với em, tôi thăm dò em-”Làm phiền em quá…”-”Không có gì, cứ yên tâm nghỉ ngơi cho mau khỏe…”-”Tôi nhớ ra rồi…”-”Nhớ ra rồi à??? Nhà ở đâu, tự về được hay tôi đưa về…”-”Tôi…tôi… nợ nần rất nhiều, nên mỗi ngày sống một nơi…lúc này chúng đang lùng sục tôi rất kĩ… ”Rõ ràng là tôi đang nói dối mà, nói dối không chớp mắt, em nhìn tôi, đầy thương cảm; tôi ra vẻ buồn buồn bồi thêm-”Tôi sẽ không làm liên lụy tới em đâu…tôi sẽ đi ngay…”Em chạy ra ngõ ngó ngó rồi lại thở dài-”Thôi, anh làm gì có nhà, tiền cũng không có một xu, lại còn bị thương…mà ra chúng nó vẫn canh ngoài kia, bắt được anh chỉ có nước chết…haizz…ở tạm đây cho tới khi nào mọi chuyện lắng xuống vậy…”Cũng sợ nhỡ trong mắt em mình biến thành thằng lợi dụng, mặt dày, tôi đành thêm câu-”Tôi hứa, đợi chúng nó tìm chán bỏ đi, tôi lập tức không phiền em nữa, ân huệ này sẽ có dịp tôi trả lại em…”-”Ừ, thôi, không phải nghĩ ngợi nhiều đâu…”Tôi cảm ơn em rối rít, đoạn, em đưa cho tôi một chiếc quần đùi và một cái áo sơ mi, bảo thay tắm, nhìn qua là biết ngay áo quần của mình, hôm đó, em đi tôi biết là vẫn mang chiếc áo của tôi, nhưng cũng không phát hiện, em còn lấy trộm thêm cả cái quần này. Thấy tôi trầm ngâm, em nói-”Chủ nhân của chúng là một thằng chó khốn nạn, nhưng thôi, giờ có cái mặc là tốt rồi, anh vào thay đi…”Tôi trợn tròn mắt, xong, thế là em đã hiểu nhầm chuyện hôm đó rồi, tôi không vội giải thích, khó khăn lắm mới ở được lại đây…dại gì…Tắm xong, em chỉ vào cái chiếu dải sẵn, bảo tôi nằm, cũng hơi không thích, nhưng nằm đây cũng được, đánh mắt lên lúc nào là thấy em lúc đó, cũng tên gì?”-”Anh đoán xem?”Ặc, vãi cả cái con bé này…người ta đoán tuổi, đoán cân nặng, đoán chiều cao…giờ em bảo tôi đoán tên, đúng kiểu mò kim đáy bể…cũng may, đại ca đây chỉ hỏi vậy lấy cớ nói chuyện với em thôi, tôi nói bâng quơ-”Gương mặt sáng ngời, nụ cười đáng yêu, chắc bố mẹ sẽ lấy tên một loài hoa đặt cho em?”Đang nằm mà em bật phắt dậy, có phần ngượng ngùng, đôi má ửng hồng-”Chuối đ.. chịu được…”Đất trời! Cái mồm bé xinh kia mà cũng thốt ra lời lẽ như vậy à, có phải con gái? Ban đầu hơi ngạc nhiên, nhưng không sao, thế lại hợp với tôi, tôi đúng một phần, tôi tên Lan, là tôi tự đặt, tôi không có…gia đình…”Hôm đi đám cưới, cô phù dâu váy tím Nghi Lan quả thật rất nổi bật, tôi cứ nghĩ em cũng phải thuộc vào hàng ngũ con nhà danh gia vọng tộc gì đó…thật không ngờ, con bé này cũng giống mình, lẽ nào đây là sự sắp đặt của số phận?-”Em không hỏi tên tôi à?”Em không nói gì, nằm cuộn tròn trong chăn, người khẽ rung, có lẽ khi nhắc về gia đình, khiến em không vui? Tôi tiếp tục-”Tôi tên Việt…”Tưởng là em ngủ không nghe thấy, hóa ra từ đấy, tôi vĩnh viễn được gọi là vịt – con vịt quạc quạc, sau này tôi mới biết đây là biệt danh mà những người tên Việt không tránh khỏi, chỉ có điều tôi là đàn anh, nên từ trước tới giờ, chẳng đứa nào biết người của lão Tú vẫn rình rập, vậy cho nên là ban ngày lúc em đi làm, tôi cũng cố tình ra ngõ quét nhà, nói những câu ngu đần với hàng xóm, cố ý hát nhăng cuội – chúng nó thích xem, tôi diễn cho mà xem…lão vừa mới cho người đánh lén, nhìn thành quả tôi ra nông nỗi này, chắc là sướng lắm…chỉ có thế, lão mới từ bỏ cái lo sợ, tôi sẽ quay về tranh giành Golden Face với lão…Tại sao có cái lo sợ ấy? Vì tôi, rất vinh hạnh mà nói, là anh em cùng cha khác mẹ với lão…
Lúc đàn em nói hắn còn tưởng bọn chúng trêu, đang định oánh cho mỗi đứa một trận. Bây giờ nhìn dáng vẻ nàng hớt ha hớt hải, vừa dạy vừa quay đầu, sợ sệt nhìn đằng sau, hắn mới hiểu rõ, thế nào là đau …Mấy hôm nay, nàng ngoan ngoãn nghe lời, hắn tuy có không thích nàng sợ hắn, nhưng vẫn nghĩ không sao…miễn là nàng bên hắn…Giờ mới biết, trong lòng nàng, chưa bao giờ khuất phục, chỉ là nhẫn nhịn đợi thời cơ…vậy là nàng cũng coi hắn như bao kẻ bắt cóc, hành hạ nàng trong quá khứ???Hắn đối với nàng, có gì là không tốt?Cuộc sống hắn cho nàng – ắt hẳn phải sung sướng gấp vạn phần cái cuộc sống trước kia của nàng…Vậy tại sao?Tại sao?Nàng tìm cách bỏ chạy…Nàng ghét hắn – ghét tới vậy ư???Hắn phải làm gì? Thả nàng…rồi tìm cách chinh phục nàng lại từ đầu?Nói thì dễ, làm thì không phải vậy…Một là – hắn sợ nếu thả, sự thật là xểnh một giây thôi…rồi để tìm thấy nàng, rất mất công, nàng của hắn, chẳng giỏi cái gì…nhưng trốn rất giỏi…Tất nhiên hắn không tự ti tới mức hắn không thể tìm ra nàng…nhưng cái cảm giác, không biết nàng ở đâu, khiến hắn bực bội…Hai là – hắn không kiên nhẫn được tới thế, với thái độ của nàng hiện tại…bao giờ cho nàng chấp nhận hắn…có thể là không bao giờ…Ba là – cảm giác hàng ngày có nàng, đã thành thân thuộc, hắn không thể thích nghi nổi cái cuộc sống một mình nữa…Và cuối cùng…hắn thực sự sợ, khi hắn không bên nàng, nàng gặp gỡ, trao trái tim cho người khác…vậy thì sau đó, hắn có chinh phục cũng ích gì??? Cho nên, trước khi hắn chiếm được nàng, tốt nhất, vẫn giam nàng bên mình…để nàng không có cơ hội yêu ai cả…-”Cô em, định chạy đi đâu…”-”Tôi…tôi chẳng chạy đi đâu cả…”-”Bắt lại…cho nó một bài học cho tao…”Hắn ngồi trong xe, yên lặng theo dõi bọn đàn em…lúc gọi điện, bọn chúng hỏi hắn, có phải đối xử gì đặc biệt với nàng…hắn không nói gì, bọn chúng hiểu như luật thường mà xử, với những người chạy trốn…Với nàng, hắn không lỡ ra tay, vậy để bọn nó cho nàng một bài học…để nàng đừng bao giờ nghĩ lại những chuyện ngốc nghếch đó nữa…Hắn tưởng hắn sẽ hả giận…đời thật trớ trêu…khi thằng Cẩm vừa giơ tay lên định đánh, lòng hắn lại xót xa…nhanh chóng bước ra khỏi ạ!”Hắn khẽ dơ tay ra hiệu, bọn nó biết đường, lặng lẽ lui…còn nàng, người vẫn run cầm cập…Hắn thản nhiên nhìn lòng nàng nghĩ đợt này chết chắc, nàng thừa hiểu, cái giá phải trả của những cuộc chạy trốn không thành…Nàng lấm lét nhìn trộm khuôn mặt hắn…Ánh mắt rất buồn, cả vài phần tức giận…nàng không dám cất lời nói gì cả, nàng đã tính, nhưng nói gì, giờ này cũng thiệt thòi…nàng đợi sự trừng phạt của kia là một Việt thân thiện, sau dần là Việt đáng sợ…nhưng hôm nay mới lần đầu tiên chứng kiến Việt lãnh đạm…thái độ thờ ơ, dưng dửng, hắn vác nàng lên xe, không nói một lời, cả đoạn đường, nàng luôn cẩn thận chú ý dò xét nét tới nhà, dáng vẻ nhỏ bé gầy gò ấy vẫn đi theo vào bếp, mở tủ lạnh, nàng biết điều, lấy nước cho mệt mỏi dựa vào ghế salon ở phòng khách, nàng nhẹ nhàng đấm bóp vai…đầu óc nàng luôn ở trạng thái căng thẳng nhất, phải thôi, trước kia từng bị hành hạ đánh đập, tra tấn các kiểu, nàng trải qua hết, thực sự là nàng rất sợ…khốn khéo nhất thời điểm này, chính là nịnh nọt khiến hắn nguôi giận…Thái độ chăm sóc của nàng, càng khiến hắn khó chịu…Cái hắn muốn, là nàng gần gũi thực sự…chứ không phải hôm nay ngoan ngoãn, ngày mai tìm đường chạy…Hắn bực dọc vào phòng ngủ, nàng lẽo đéo đi theo, tới lúc này thì hắn không thể chịu được, cơn điên trong lòng hắn không thể kìm chế lâu không biết nên làm gì với nàng, thường ngày quản người, làm sai, hắn chỉ có một phản ứng duy nhất, là đập, đánh, tới khi nào hả giận…nhưng nhìn cái dáng người gầy tong teo, hắn không nỡ…Hắn với tay, siết chặt nàng…hôm nay nàng mặc áo sơ mi trắng…Hắn khẽ đẩy cổ áo, để lộ vai trần nõn nà. Nàng run, hắn biết vậy, còn không biết trong cái đầu nhỏ bé này toan tính cái gì??? Hắn mặc kệ, dồn toàn bộ ức hận dồn lên bờ vai mảnh mai…hắn cắn, bằng cả tình yêu và tức giận, tới khi hắn đủ tỉnh táo, thì chỗ đó đã rớm máu…Dù đau tới tái mặt, nàng cũng không hề khóc, nàng tự vạch cổ áo, nói với hắn-”Tâm trạng đã khá lên chưa…Còn bên này nữa, đại ca có muốn xả hận tiếp không?”-”EM CÚT RA NGOÀI…”Nàng lặng lẽ rời đi, hắn tự nhốt mình trong phòng rất lâu…lần này chỉ có vậy thôi sao? Nàng đã tự tưởng tượng những hình phạt rất hà khắc dành cho mình, nhưng, chỉ có vết cắn này sao? Chẳng phải lần này là lần nàng được khoan hồng nhất hay sao?Nhiều chuyện, gương mặt, ánh mắt hắn…khiến nàng suy nghĩ…cũng cảm thấy hắn rất lợi hại, nàng tính, bây giờ không phải thời cơ, có lẽ đợi một thời gian nữa hãng trốn, tạm thời hắn không làm gì quá đáng cả, nàng ở lại, cũng có lợi, dù sao nàng cũng muốn nốt khóa học làm ở trong phòng rất lâu, tối cũng không ở tầng dưới, ăn tạm bát cơm nguội, xem mấy chương trình linh tinh, nhưng chẳng vào đầu, mắt luôn hướng lên phía tầng trên…Mọi khi những việc này luôn làm với hắn…hôm nay cảm thấy, hơi lẻ loi…Nàng đi tắm, ngâm mình rất lâu, hắn mua cho nàng đủ loại nước hoa, tinh dầu cao cấp, trước kia nàng chưa từng thấy…Nhẹ nhàng bước ra, đoán hắn phải xuống dưới nhà rồi…vậy mà không hề thấy???Hắn làm gì trong đó?Tại sao nàng thấy bất an?Tại sao lo lắng?Kệ hắn, hắn chết đi…thì nàng được tự do…Nhưng con người, luôn có những lúc không làm theo những gì bộ não mách bảo…sốt ruột, nàng đành mò mẫm lên gác…cửa phòng không hề khóa, nàng rón rén đi vào…
đọc truyện về đi anh nơi đây em vẫn đợi