người anh nhìn là em

Cùng đọc truyện Người Anh Nhìn Là Em của tác giả Tống Cửu Cận tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Độ dài: 80 chương ( 76 chính văn + 4 phiên ngoại) Tên Hán Việt: Ánh mắt chiếu tới chỗ là ngươi Nội dung: Đô thị tình duyên, giới giải trí, ngọt văn Tải miễn phí Người Đáng Thương Là Anh Remix (Cukak Remix) - Only C ft. Nguyễn Phúc Thiện Full Mp3 với chất lượng cao nhất tại đây. Hỗ trợ tải nhanh trên mọi Nhìn lại mới biết Anh yêu em bằng tấm lòng Người cầm ô lại là anh Vẫn đứng đây bên em Hễ là người Việt Nam thì phải đứng lên đánh thực dân Pháp để cứu Tổ quốc" Đoạn văn trên được nhìn nhận phản ánh nội dung nào trong đường lối kháng chiến chống Pháp của Đảng? Cơ sở chính được nhìn nhận để Đảng và chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng Che nhẹ đi những niềm đau và nỗi buồn. Xung quanh anh giờ đây cô đơn mình anh ôm giấc mơ. Nhìn em bước ra đi xa dần (hah) Nhìn em bước ra đi xa dần (hah) Nhìn em bước ra đi xa dần (hah) Bước ra đi xa dần (hah) Nhìn em bước ra đi xa dần. Ánh bình minh sẽ không còn nơi đây Explore Recent Photos; Trending; Events; The Commons; Flickr Galleries; World Map; Camera Finder; Flickr Blog; Prints Triumph Bonneville Single Seat And Rack. “Trân Trân?”“Mọi người ra ngoài đi ạ, trạng thái bây giờ của bà ấy không tốt càng nhiều người ở lại sẽ càng kích thích bà ấy thôi.”“Nhưng cảm xúc của bệnh nhân bây giờ quá nguy hiểm…”“Bà ấy là mẹ của tôi, tôi biết nên xử lý thế nào.”Bác sĩ ý tá cũng bị giày vò không ít, thái độ Khương Trân lại vô cùng kiên quyết bọn họ vẫn phải tôn trọng ý kiến người nhà bệnh nhân, cho nên tất cả mọi người ra khỏi phòng bệnh, trong phòng bệnh chỉ còn lại Khương Trân và Khương Bạch Trân nhìn Khương Bạch Thiến trong góc, trong mắt của bà đã không còn nhu hòa như trước đó nữa mà chỉ lại sự hận thù, cô cùng nồng đầm, nồng đậm đến mức làm Khương Trân vô cùng bất an, một giây sau, bà chợt bắt đầu mất không chế, bà liều mạng giựt tóc chính mình, vừa giật vừa lẩm bẩm, “Lừa đảo lừa đảo, tất cả đều là lừa đảo, đều đi chết đi, chết đi.”Khương Trân đi lên nắm chặt hai tay bà, “Mẹ đừng như vậy, sẽ đau.”Khương Bạch Thiến cố gắng tránh thoát khỏi sự khống chế của cô, nhưng Khương Trân sợ bà lại tự làm chính mình bị thương cho nên vẫn nắm thật chặt, mà Khương Bạch Thiến lại bất thình lình nhìn cô, “Tại sao lại phản bội mẹ?”“Con không có phản bội mẹ, con vẫn luôn đứng về phía mẹ mà.”Khương Bạch Thiến chợt cười lạnh, ánh mắt vừa băng lãnh vừa đau buồn, “Nhưng mày vừa cứu con của cô ta, mày cứu con của tiểu tam! Mày làm sao còn dám nói đứng ở phía tao bên này?” Je Chỗ này Je để xưng hô “mày – tao” khi Khương Bạch Thiến nói với Khương Trân nhé, vì chỗ này Khương Bạch Thiến đang rất hận Khương Trân.“Con chỉ là không muốn để cho bà ta lại tổn thương…”“Không muốn để cho cô ta lại tổn thương tao? Giống như trước kia sao, cho nên mày biết rõ bọn họ làm chuyện trái với lương tâm như vậy mà vẫn cùng với bọn họ lừa tao?”Khương Trân lắc đầu, “Mẹ…”“Mày đừng gọi tao, tao không có đứa con lừa gạt như vậy! Tao không có đứa con gái ăn cây táo rào cây sung như mày!”“Mẹ, người đừng như vậy có được không?”“Mày cút đi, tao không muốn nhìn thấy mày! Cút!”“Con sai rồi, con thật sai rồi, con xin lỗi…”“Đúng vậy, là lỗi của mày, đều là lỗi của mày, nếu như không phải mày, thì sao bọn họ có thể quen biết nhau! Là mày! Tại sao mày lại muốn học múa! Vì cái gì!” Không biết Khương Bạch Thiến từ nơi nào đến sức lức, bà đột nhiên tránh thoát khỏi tay Khương Trân đồng thời cũng đẩy cô sang một Trân nhìn chằm chằm bà, giống như có một đôi tay vô hình bóp lấy cổ cô vậy, một câu đều không nói nên Bạch Thiến lạnh lùng nhìn cô, “Mày biết điều tao hối hận nhất chính là cái gì sao, chính là đã sinh ra mày, nếu như có thể, tao nhất định sẽ không cần mày.”Qua nhiều năm như thế, Khương Bạch Thiến một mực cứ lặp đi lặp lại, cô cho là mình đã bách độc bất xâm, cũng sẽ không còn đau đớn nữa, nhưng bây giờ cô lại đau đến ngay cả thở dốc cũng không được, cho tới bây cô còn không biết có mấy lời sẽ sắc biến như vậy, từng mảnh từng mảnh lăng trì cô.“Cho nên nhiều năm như vậy, người một mực vẫn rất hận con, so với hận Liễu Tân Dân thì người càng hận con hơn đúng hay không?”Khương Bạch Thiến một lẫn nữa điên cuồng gào thét, “Trong người mày lưu lại máu của anh ta, cũng lạnh lùng vô tình giống vậy, không tim không phổi, là mày, là các người, các người hủy đi cuộc đời của tao, là các người đem tao biến thành như vậy!”Khương Trân cảm thấy hốc mắt đau xót, mũi cũng rất chua, “Nhưng con yêu mẹ mà.”“Người như mày thì có tư cách gì nói yêu?”Nước mắt trong hốc mắt Khương Trân đọng lại, mà ngay lúc cô ngây người, Khương Bạch Thiến không biết lấy được dao gọt trái cây từ nơi nào, không muốn sống cắt cổ tay sáng của lười dao sắc bén làm đau nhói mắt cô, bổ nhào qua nắm chắt cổ tay bà, “Đừng như vậy! Đừng như vậy! Con cầu xin mẹ!”Cử chỉ điên rồ lúc này của Khương Bạch Thiến làm cô quá đau xót, hai người nắm chặt dao gọt trái cây tranh chấp, thấy thế, người bên ngoài lập tức phá cửa vào, hiện trường lần nữa hỗn loạn lúc hỗn loạn không biết là ai hét to một tiếng, trong không khí tràn ngập mùi máu tay Khương Bạch Thiến và chuôi dao đều là máu tươi, ánh mắt bà bắt đầu đờ đẫn, bà yên lặng nhìn cổ tay Khương Trân, một vết thương thật sau, máu thịt be bét, máu theo miệng vết thương chảy Trân nhất thời cũng mất phản ứng, cô chỉ ngốc lăng mà nhìn cổ tay mình, giọng nói của bác sĩ ý tá xung quanh hỗn loạn, mơ hồ, nhưng trong nhiều âm thanh hỗn loạn mơ hồ như thế cô rõ ràng nghe được một giọng nói quen thuộc, một giọng nam tràn đầy lo lắng.“Khương Trân!”**“Vết thương rất nghiêm trọng, đoạn thời gian này cẩn thận một chút, không được đụng đến nước.” Sau khi bác sĩ băng bó kỹ càng lại dặn Trân gật đầu với bác sĩ, “Bác sĩ, mẹ tôi thế nào rồi?”“Đã trấn an cảm xúc rồi, bây giờ đã ngủ rồi.”“Cảm ơn bác sĩ.”Bác sĩ “Ừ” một tiếng liền đi ra phòng bệnh, mà lúc này trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người họ, Khương Trân nghiêng đầu nhìn Thẩm Ương ngồi trên ghế sô pha, mấy giây sau, cô nói “Anh thật sự không định để ý đến em sao?”Thẩm Ương ngước mắt nhìn cô, cái nhìn kia nhàn nhạt, không nhìn ra chút vui buồn nào.“Còn đang tức giận sao?”“Không có, vì sao anh lại tức giận chứ?”“Anh không để ý đến em, còn không phải là tức giận sao?”“Ai dạy em những lý luận tào lao này thế.” Nói xong, Thẩm Ương đứng dậy, “Em nghỉ ngơi đi, anh đi mua cơm tối cho em.”Anh còn chưa đi tới cửa liền nghe được một trận âm thanh huyên náo phía sau, vừa mới xoay người thì một thân thể mềm mại nhào vào ngực anh, eo bị ôm thật chặt, anh nghe được giọng nói buồn buồn, “Không cần đi.”Ngọn lửa đang cháy trong lòng Thẩm Ương bị cái ôm này của cô không có chỗ nào trút, cuối cùng chỉ có thể thỏa hiệp đưa tay vỗ vỗ đầu cô, “Anh không phải rời đi, ta chỉ muốn đi mua cơm tối cho em mà thôi.”“Em không muốn ăn, anh không cần đi, em biết anh giận em, thật xin lỗi.”“Em có biết nguy hiểm cỡ nào không, em có biết lúc bọn họ nói anh thì anh có bao nhiêu sợ hãi hay không?”“Em biết, em đều biết, lần sau em sẽ không như thế nữa, anh đừng tức giận có được không?”“Được, anh không tức giận.” Anh đưa tay đẩy cô ra một chút, lúc này mới phát hiện ngay cả dép cô cũng không mang, cứ như vậy mà chạy chân đất đến, “Sao lại không mang dép?”“Sốt ruột.”Thẩm Ương bất đắc dĩ thở dài, anh cúi người ôm cô lên, anh đặt cô lên giường, giúp cô xoa chân lúc mới kéo đắp lên cho cô, “Không phải lúc nãy nói khát nước sao? Anh rót cho em.”“Em không uống.” Khương Trân níu góc áo của anh lại, “Anh ôm em một cái có được hay không?”Thẩm Ương nhìn cô, sau đó ngồi trên giường ôm cô vào trong ngực, “Như vậy đủ chưa?”“Ừm, đủ rồi.” Cô nép trong ngực anh, gắt gao ôm lấy trong ngực đã gầy đi rất nhiều rồi, vốn cũng không có bao cân bây giờ càng gầy chỉ còn lại da bọc xương, cô sẽ không biết, khi anh xông vào phòng bệnh nhìn thấy một màn kia thì lúc đó nội tâm anh có bao nhiêu sợ hãi và hoảng lúc đó trong mắt cô một chút thần thái cũng không có, làm anh bây giờ nhớ đến đều sợ hãi.“Thẩm lão sư, anh muốn nghe chuyện cũ sao, em kể cho anh một chuyện cũ nhé?”“Được, em nói đi, anh nghe.”“Cũng không biết nên nói từ chỗ nào, đây là một câu chuyện làm cho tất cả mọi người đều hướng về tình yêu, một đôi tình nhân vô cùng nổi tiếng của trường học, mọi người đều nghĩ tình yêu trong đại học đều sẽ không bền lâu, tốt nghiệp đều sẽ chia tay, nhưng bọn họ không có, ngày ấy bọn họ tốt nghiệp một tay cầm giấy tốt nghiệp một tay cầm giấy hôn thú, được không biết bao người hâm mộ, sau khi kết hôn được hai năm hai người có một cô con gái nhỏ, mặc dù có con nhưng tình cảm của hai người lại cô cùng tốt, qua nhiều năm, lúc đứa bé bảy tuổi chợt thích múa, khóc róng muốn khiêu vũ, thế là hai người tìm cho cô bé một cô giáo chuyện môn dạy múa, mà cô giáo này vẫn còn là một sinh viên năm tư, cô ấy lớn lên rất đẹp, rất thanh thuần, mẹ của cô bé đối với cô ấy cực kì tốt, cô ấy làm giáo viên cho đứa bé được hai năm là lúc đứa bé được chín tuổi thì cô ấy từ chức, nói là muốn tự mình lập nghiệp, về sau có lẽ không có thời gian đến dạy cô bé.”“Cứ như vậy, cô giáo múa rời khỏi nhà bọn họ, thời gian cứ như vậy trôi đi, nhoáng cái đã trôi qua ba năm, cô bé mười hai tuổi, nhưng cũng chính là năm này, cuộc sống của cô bé liền sụp đổ, cô bé lần nữa vô tình gặp được cô giáo múa của cô bé, thật ra qua ba năm ấn tượng của cô bé đối với cô giáo đã sớm mơ hồ, nếu như không phải do người đàn ông bên cạnh cô thì có lẽ cô sẽ không nhận ra đó là cô giáo mình, người đàn ông bên cạnh cô ấy ôm một bé gái rất nhỏ còn một tay kia thì nắm tay cô ấy, người đàn ông kia cô bé vô cùng quen thuộc, bề ngoài người đàn ông kia cũng vô cùng quen thuộc với cô bé, bởi vì người đàn ông đó là bố của cô bé, buồn cười không?”Thẩm Ương cúi đầu, anh cũng không có cắt lời cô mà chỉ lẳng lặng nghe, chỉ là càng ôm cô chặt thêm.“Mà càng buồn cười hơn chính là, đứa bé trong ngực ông ta chính là em gái cùng cha khác mẹ với cô bé, đã được ba tuổi, thì ra cô giáo múa kia rời khỏi nhà bọn họ căn bản không phải là vì lập nghiệp hay gì, mà là cô ta mang thai, mà chủ của cái thai ấy là ông chủ của cô ta, mẹ của cô bé lúc ấy đang sinh bệnh, mà cô bé cũng biết mẹ mình có bao nhiêu yêu người bố này, cho nên cô bé không dám nói sự thật này với mẹ mình.”“Nhưng, giấy nào có gói được lửa, sự việc đã bại lộ, người đàn ông muốn ly hôn, thế mà vì được ly hôn ông ta cái gì cũng không, thậm chí ngay cả hành lý cũng không có lấy liền đi, mà người phụ nữ quá yêu người đàn ông kia, bởi vì sự phản bội của ông ta mà cả người bà liền chìm trong bóng tối, bà hận người đàn ông kia đã phản bội bà, bà… càng hận con gái bà đã cùng người đàn ông kia lừa gạt bà, cô con gái có ngoại hình vô cùng giống bố mình, bà không biết vì sao chồng mình lại phản bội mình, bà bắt đầu tra tấn chính mình, dần dần bị trầm cảm, bà không nói gì nữa, đối với cô con gái mặc kệ không hỏi, hoàn toàn coi thường, lúc nghiêm trọng thời điểm, bà ai cũng không có nhận ra, bà phát điên đập đồ vật, tê tâm phế liệt gào thét, cứ một lần lại một lần tự làm đau mình, có lần còn… tự sát.”Nội tâm Thẩm Ương vô cùng sóng to gió lớn, cô nói là một chuyện xưa, nhưng anh rất rõ ràng, đây là chuyện xưa của lúc mới quen biết anh biết trên người cô có một bí mật vô cùng nặng nề, nhưng anh sẽ không nghĩ đến sẽ là bí mật như vậy, nhiều năm như vậy cô một mực gánh trên vai chuyện cũ nặng nề như vậy, tim đau không nói nên lời.“Vậy lúc bà ấy nghiêm trọng cũng sẽ làm em bị thương giống vậy sao?”Khương Trân trầm mặc, nói “Không có nghiêm trọng giống lần này.”“Cũng chính là bà ấy từng làm em bị thương rất nhiều lần?”“Bà ấy bị bệnh, lúc mất không chế rất khó tránh khỏi sẽ có, nhưng càng nhiều thời điểm bà chỉ trầm mặc không nói lời nào, không ngủ được không ăn cơm, chỉ có lúc bà mất thời điểm sẽ nói với em vài câu, những lúc khác chưa từng có, hai mẹ con em cách nửa năm hay một năm cũng không nói câu nào.”Thẩm Ương nhắm mắt lại, anh không có cách nào đi tưởng tượng, nhiều năm như vậy rột cuộc cô đã vượt qua như thế nào. Đến cuối cũng thì anh cũng hiểu vì cái gì Thẩm Phi Cảnh chỉ lấy một ảnh chụp chung của anh và Đàm Tố, chỉ như vậy mà để cô quyết tuyệt như vậy. Chu Tiểu Bắc, Hàn Thuật, Jade, Nguyễn Tú Uyên, Nhã Nam, Tân Di Ổ, Tạ Cát Niên, Trịnh Thanh Hà, Vu VũĐược sự đồng ý của bạn Jade, Hội đăng lại bài viết cảm nhận của bạn ấy về tác phẩm “Cho anh nhìn về em” – Tân Di Ổ, Trịnh Thanh Hà và Nguyễn Tú Uyên dịch, Nhã Nam phát đang xem Người anh nhìn chính là em reviewTrên đời này có hai thứ không thể nắm giữ, một là chuyện cũ, một là mưa hoa lẽ tôi nằm trong nhóm những người hơi sợ văn của Tân Di Ổ. Mặc dù không phải tôi chê điều gì ở truyện của chị, nhưng mới đọc xong hai bộ thôi mà cứ mãi có cảm giác không trọn vẹn. Nói chung, Tân Di Ổ là cây viết truyện rất có nội dung, mà nội dung thì rất “nặng”, làm một đứa tâm tính thiếu nữ còn ít nhiều tràn trề như tôi ngại tiếp xúc. Sợ mình cáng không nổi sức nặng của câu tôi, Tân Di Ổ được xếp vào cùng nhóm với Đồng Hoa. Tôi cho rằng phong cách của hai người từa tựa nhau, cả về cách viết lẫn giọng văn. Nếu nói cụ thể hơn một chút, thì Đồng Hoa viết “tự nhiên” hơn, câu chữ bình thản mềm mại, lạnh tựa nước; còn Tân Di Ổ viết cũng lạnh, nhưng lạnh giá như băng tuyết mùa đông. Những cuộc đời trong văn của Tân Di Ổ hợp thành một xã hội thu nhỏ, nơi mà mọi cái xấu, mọi sự thực, mọi lựa chọn nghiệt ngã trong cuộc sống đều bị bóc trần trước mắt người đọc. Nhiều lúc cũng thấy đau lòng lắm, nhưng nếu đem cảnh đời thực ra so sánh với câu chữ của chị, chắc cũng không lệch mấy phần.“Cho anh nhìn về em” là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại dài nhất mà tôi đọc trước giờ. Ban đầu nhìn hai quyển sách vừa nặng vừa dày này, thú thực là tôi hơi hoa mắt, thậm chí với 10 chương đầu tiên, tôi cũng phải thầm kêu than, thắc mắc sao mà văn phong của Tân Di Ổ trong truyện này lê thê quá vậy? Câu từ dài dòng, mạch văn chậm rãi hơn nhiều so với quyển “Anh có thích nước Mỹ không?”, cái còn giống có chăng chỉ là nét lạnh lùng khó lẫn với ai của giọng kể. Có lẽ muốn đọc truyện này cần có chút kiên nhẫn, bởi vì trong hơn 70 chương sau tốc độ hành văn vẫn không có gì thay đổi T__T.Thứ làm tôi thấy có chút thú vị ở những chương đầu, để rồi quyết định đọc tiếp, là tình cảm giữa Hàn Thuật với Chu Tiểu Bắc không phải nữ chính. Phải nói rằng tôi không thích tính cách Hàn Thuật thuở thiếu niên, cũng không thích biểu hiện của anh quãng thời gian sau này; nhưng Hàn Thuật khi còn qua lại với Chu Tiểu Bắc thật sự là một người đàn ông đạt đủ tiêu chuẩn làm chồng D, dù có đôi lúc người đọc sẽ thấy anh ta sao mà kỹ tính quá thể. Thật ra với mẫu người xuề xòa như Tiểu Bắc, kiểu người thế này vô tình rất phù hợp. Thêm nữa là quan điểm sống của Hàn Thuật khá giống tôi “Cho dù có yêu công việc đến đâu thì việc hưởng thụ cuộc sống vẫn phải đặt lên hàng đầu.” Nghĩa là “Sẽ nỗ lực nhưng không bao giờ hy sinh niềm vui của mình để phấn đấu.” Thật tình không nghĩ câu chuyện sau này lại hoàn toàn nói về Tạ Cát Niên, dù đến trang cuối cùng của truyện, tôi vẫn thấy Hàn Thuật hợp với Tiểu Bắc thêm Top 10 Cửa Hàng Mỹ Phẩm Gần Đây, BeautygardenTuổi thơ của Tạ Cát Niên có đôi chỗ khá giống với tuổi thơ của La Kì Kì trong “Thời niên thiếu không thể quay trở lại”. Nhưng, khác với Kì Kì, cuộc sống của Cát Niên là cuộc sống của một con bướm tiến hóa ngược dòng thời gian, bị chính cha mẹ buộc phải thu dần cánh lại, sau cùng nhốt mình trở vào kén, mãi mãi khép chặt cánh cửa lòng. Nếu thế giới của Kì Kì tựa buổi bình minh kì ảo đủ mọi sắc màu, khi mà ánh sáng của ngày mới dần kéo Kì Kì thoát khỏi đêm đen; thì thế giới của Cát Niên là buổi hoàng hôn, là khi ngày sắp tàn, khi bóng đêm chực chờ phủ ngập cuộc đời cô. Đối với Cát Niên, tia sáng đẹp đẽ nhất giữa bóng đêm đó trước sau chỉ có mình Vu Vũ. “Tiểu hòa thượng của cô, anh là mưa trên núi Vu…”Thẳng thừng mà nói ban đầu tôi cũng không ấn tượng lắm với Vu Vũ, cho rằng tình cảm của Vu Vũ không rõ ràng. Sau cùng mới vỡ lẽ, hóa ra chỉ là vì cuộc đời bạc với Vu Vũ quá. Chẳng lẽ khi sinh ra đã là con của kẻ giết người, thì dù có giãy giụa thế nào cũng không thoát ra khỏi những đường chỉ tay số mệnh hay sao?Vu Vũ với Cát Niên, hai con sâu bướm chen nhau trong lòng đất, con này nhường con kia chút ánh sáng yếu ớt. Vì chỉ một con có cơ hội được Cát Niên dần dần nảy sinh tình cảm thân thiết với Vu Vũ, tôi không tin là Vu Vũ không nhận thấy. Nhưng cô cứ mãi đóng chặt cánh cửa lòng, chỉ dám run rẩy ngóng trông tiếng bước chân bên kia lớp cửa gỗ; còn Vu Vũ, chắc đã sớm nhận ra tình cảnh của hai con sâu bướm này rồi. Nhưng anh cũng muốn được sống, cũng muốn được hạnh phúc. Suy cho cùng ý chí sinh tồn của con người là thứ mãnh liệt nhất. Vì hy vọng vào hạnh phúc mong manh đó, Vu Vũ đã làm tất cả những gì có thể, thế nên đừng trách sao anh tìm đến con đường tương lai với Trần Khiết Khiết mà không phải Cát Niên. Bởi tôi tin là, chẳng có ai hiểu rõ hơn Vu Vũ, rằng Cát Niên vốn không phải một con sâu bướm. Hình ảnh xót xa nhất còn đọng lại có lẽ là nụ cười dịu dàng cuối cùng mà anh dành cho Cát Niên, rằng “Trước giờ cậu chưa từng nói ra…” Nhưng cuối cùng, anh đã thất bại. Không chỉ thất hẹn với Trần Khiết Khiết, mà Cát Niên của ngày hôm đó, và của hơn mười một năm ròng sau này, cũng vẫn không thể nào quên được nụ cười đẹp đẽ với tà áo trắng tinh, không quên được gốc cây lựu ngày xưa. Cái kén của cô, rốt cuộc, chưa từng bị phá liên hệ giữa Hàn Thuật với Cát Niên có một khởi nguồn khá dễ thương. Vở kịch về nàng Bạch Tuyết, lẽ ra sẽ trở thành một bắt đầu đẹp như thơ cho một mối tình thuần khiết, lãng mạn thuở thiếu thời. Đáng tiếc, giữa hai người họ không tồn tại tình cảm ấy, bởi dù lòng Hàn Thuật luôn hướng về Cát Niên, nhưng trong mắt cô, mãi mãi chỉ có Tiểu hòa thượng là ánh sáng mà cô nguyện ước được nhìn thấy. Giống như việc người ta luôn mong được ngắm sao qua lớp bụi mù phủ trên bầu trời thành phố, mà thường chẳng chú ý tới những ánh đèn muôn màu dưới mặt đất. Mười một năm trôi qua, thứ tình cảm mà Hàn Thuật dành cho Cát Niên đã chẳng còn đơn thuần là rung động tinh khôi của tuổi trẻ nữa, nó trộn thêm rất nhiều day dứt, rất nhiều đau khổ, đến từ những đêm mất ngủ, từ những cơn ác mộng triền miên kéo dài trong suốt hơn mười một năm đó. Mười một năm, lòng Cát Niên sớm đã giá lạnh tựa mặt nước chờ kết thử hỏi trên thế gian, có cuộc đời ai là hoàn hảo, có bao nhiêu người may mắn đến bên nhau mà không chỉ vì cái gọi là “chỗ dựa”? Thế giới hoàn mỹ của Hàn Thuật sụp đổ. Thế giới mà bao năm Cát Niên ra sức vun vén với Phi Minh – thậm chí có đôi lúc còn ảo tưởng rằng nó sẽ tồn tại mãi mãi – thì lại bong ra từng mảng. Cuộc sống biến ảo khôn lường. Phi Minh trở về bên mẹ ruột; lời hứa “nếu như” của Đường Nghiệp mong manh như bọt bóng xà phòng; mất đi tất cả tình thân… Bao nhiêu biến cố dồn dập đổ về, cuối cùng đã khiến Cát Niên chua chát nhận ra rằng Nếu như biết giãy giụa cũng không thể tìm ra lối đi nào khác hơn, thà hãy chọn một con đường thỏa hiệp. Có lẽ là tha thứ cho Hàn Thuật, tha thứ cho Trần Khiết Khiết, mà cũng là tha thứ cho chính cô, tha thứ cho Tiểu hòa thượng, để giọt mưa trên núi Vu đó hòa vào nước mắt, để thời gian của tất cả quay trở về quỹ đạo cần chốt cho những sự kiện đan cài trong câu chuyện chậm rãi và bi thương về thời thanh xuân này, chính là sự lựa chọn của mỗi con người. Cùng đọc truyện Người Anh Nhìn Là Em của tác giả Tống Cửu Cận tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại dài 80 chương 76 chính văn + 4 phiên ngoạiTên Hán Việt Ánh mắt chiếu tới chỗ là ngươiNội dung Đô thị tình duyên, giới giải trí, ngọt vănNhân vật chính Thẩm Ương, Khương Trân │nhân vật phụ │Editor Tiệm cơm trong hẻmVăn ánTrong vở kịch “Trường sinh duyên”, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về nó khi nghe tin ảnh đế Thâm Ương sẽ cùng nữ nghệ sĩ Khương Trân hợp người đều thầm nói cô gái này thật may mắn, mới nổi thôi nhưng mà có thể tham gia một bộ kịch lớn, chưa nói ảnh đế còn là bạn diễn, thế thì chỉ cần đóng xong bộ này, độ nổi tiếng của cô sẽ dâng cao ngay lập vì thế mà bắt đầu có các loại tin tức thật giả tung ra, nào là hai người đang yêu đương, hẹn hò, nào là nữ diễn viên có hậu đài, có kim chủ....Một ngày nọ, may mắn bắt gặp nữ chính trong các câu chuyện đầu đề gần đây, phóng viên chớp thời cơ hỏi một câu mạnh bạo nhấtPhóng viên "Khương Trân, bây giờ fan hâm mộ hô hào nhiệt liệt như vậy, cô cùng Thẩm ảnh đế có khả năng trở thành sự thật hay không?"Khương Trân mỉm cười "Tôi cùng Thẩm lão sư chỉ là bạn bè".Sau khi Khương Trân vào xe bảo mẫu, vừa mới bước vào đã bị tay của người nào đó kéo vào trong lòng ngực, bờ môi ấm áp của anh lưu luyến trên vành tai mẫn cảm của cô “Có bạn bè nào sẽ đối với em như vậy sao? Hả?”* Mỹ mạo tiểu hoa đán x Lạnh nhạt nội liễm Ảnh đế. Lúc này trời còn chưa sáng hẳn, những ngọn núi phía xa lẩn mình trong những đám mây mênh mông, gió thổi qua mang theo sự lạnh lẽo của mùa đông, Trần Mẫn lấy điện thoại ra xem thử, không có một chút tín hiệu nào, cô ấy mất mác nói với Chử Thấm Hi bên cạnh “Chị Thấm Hi, nơi này không có tín hiệu sao ạ?”Chử Thấm Hi nhìn cô ấy “Trong núi sâu vốn dĩ là không có tín hiệu mà.”“Không thể chơi điện thoại thì làm sao mà sống đây chứ.”“Yên tâm đi, lát nữa bắt đầu quay phim thì ngay cả đụng vào điện thoại cô cũng không thể nào đụng được đâu.”Tống Đàm quan sát bốn phía xung quanh một vòng, nhớ đến lời của trưởng trấn nói với ông, thế là ông cầm loa nói với các diễn viên và nhân viên công tác “Chúng ta sẽ ở nơi này quay phim trong vòng một tháng, địa hình ở nơi này rất vắng vẻ lại thêm là ở trong lòng núi, cho nên mọi người trong quá trong quá trình quay phim mọi người phải chú ý an toàn, tận lực không được đi lại một mình, rõ chưa?”“Rõ rồi ạ, Tống đạo diễn.”“Tốt, vậy mọi người bắt đầu làm việc đi, chuẩn bị sẵn sàng chờ sương mù tản đi chúng ta sẽ bắt đầu quay.” Sau khi nói xong ông quay lại nói với Khương Trân “Tiểu Khương à, lát nữa cháu và Thẩm Ương sẽ có cảnh đánh nhau, cháu đi tìm huấn luyện viên luyện tập thêm đi.”“Vâng ạ.”Khương Trân tìm một vòng cũng không thấy huấn luyện viên võ thuật đâu, cuối cùng cô đành phải hỏi một nhân viên công tác “Xin hỏi em có thấy huấn luyện viên Lâm ở đâu không?”Nhân viên công tác chỉ về phía trước nói “Có ạ, ở ngay phía trước ạ.”“Vâng, cảm ơn.”“Không cần khách sáo ạ.”Dựa theo phương hướng mà nhân viên công tác chỉ, Khương Trân quả nhiên nhìn thấy được huấn luyện viên Lâm, nhưng mà anh ấy đang tập luyện với Thẩm Ương, hai người anh một chiêu tôi một chiêu, nối tiếp nhau trôi chảy cực kỳ, cô nhìn mà cả hoa mắt, xem hai người họ như vậy hẳn là còn chưa có luyện tập tốt, vậy nên cô cũng không có đi ra quấy rầy hai người họ mà chỉ đứng ở một bên lẳng lặng nhìn hai người họ luyện tập, lại vừa học theo động tác tay của huấn luyện viên Lâm.“Em đang làm gì đấy?” Giọng nói của Nghiêm Lộc bất thình lình từ phía sau truyền Trân vừa khua tay được một nửa liền lúng túng dừng ở không trung, cô xoay người lại “Nghiêm tiên sinh.”Nghiêm Lộc cười, Khương Trân rất khác biệt với các diễn viên nữ khác trong đoàn phim, ở chung hơn hai tháng, các cô ấy đều thân thiết gọi anh một tiếng Nghiêm ca, còn không thì cũng gọi Nghiêm đại ca, chỉ có cô là từ đầu đến cuối đều gọi anh là Nghiêm tiên sinh. Dường như cô đối với ai cũng cố ý duy trì một khoảng cách, rất khó mà thân thiết với cô, tính cách của cô không hề tương xứng với tuổi của cô chút đến đây, anh không khỏi nghĩ đến Chử Thấm Hi, hai người tuổi tác không cách nhau nhiều lắm nhưng tính cách lại khác nhau hoàn toàn, không phải nói tính cách của Khương Trân không tốt mà ngược lại, cô rất lễ phép lại biết trước sau, làm cho người ta không thể nào xoi mói được, chỉ là cô quá lạnh nhạt, lại có một phần trầm ổn mà người đồng lứa không thể nào có được.“Nghiêm tiên sinh?”Nghiêm Lộc phản ứng lại, không khỏi hơi xấu hổ, “Ngại quá, tôi vừa thất thần.”Khương Trân mỉm cười lắc đầu “Không có gì đâu ạ.”“Khương tiểu thư, có thể hỏi em một chuyện không?”“Vâng, ngài hỏi.” * “ngài” ở đây là nhấn mạnh sự kính trọng của Khương Trân với Nghiêm Lộc.“Là như vầy, em và Thấm Hi gần như là gần bằng tuổi nhau, nhưng vì sao…”Sắc mặt của cô hơi thu liễm lại, giọng nhỏ “Có lẽ là những việc trải qua khác nhau đi.”Huấn luyện viên Lâm vỗ một chưởng đập tại ngực của Thẩm Ương, anh không hề phòng bị lui về phía sau mấy bước.“Ai da, không sao chứ?” Thật ra vừa nãy anh có phát hiện Thẩm Ương đang thất thần, nhưng vẫn có thể tiếp chiêu được bình thường nên anh cũng không có nói gì, ai ngờ lúc kết thúc lại không tiếp lẽ động tĩnh bên này hơi lớn, hai người bên kia nhìn về phía bọn họ, Nghiêm Lộc vội vàng chạy tới, cậu lo lắng nhìn Thẩm Ương “Sao vậy, có sao hay không?”Thẩm Ương thấy Khương Trân đi về phía này, khoát khoát tay với cậu ta “Không có việc gì, đừng lo lắng.”“Đến lượt em luyện tập.” Thẩm Ương nói với Khương Trân đang đi mắt Khương Trân mang theo một tia lo lắng, “Thẩm lão sư, anh không sao chứ?”“Không sao, là vừa rồi không cẩn thận thất thần, không có việc gì, anh đã luyện tập tốt rồi, em đến luyện tập với huấn luyện viên Lâm một lát, chờ em luyện tập xong rồi thì chúng ta trao đổi kịch bản một chút.” Anh ôn hòa nói.“…Dạ.”Huấn luyện viên Lâm dẫn Khương Trân đến bên kia luyện tập, còn Thẩm Ương và Nghiêm Lộc đứng bên cạnh quan sát, Thẩm Ương dời mắt từ người Khương Trân sang người Nghiêm Lộc, Nghiêm Lộc bị ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của anh thì hơi sửng sốt.“Thẩm ca, sao anh lại nhìn em như vậy chứ?” Nhìn đến trong lòng cậu hoảng loạn.“Vừa nãy cậu và Khương Trân nói cái gì?”“Dạ?”Sở dĩ vừa nãy anh thất thần cũng là vì anh nhìn thấy Nghiêm Lộc nói với Khương Trân một câu, mà sau khi nói xong thì sắc mặt của cô cũng thay Lộc sờ đầu, “Thật ra cũng không nói liền đơn giản nói lại chuyện vừa nãy một lần với Thẩm Ương, “Chỉ nói như vậy.”Thẩm Ương trầm mặc hồi lâu, anh lại nhìn về Khương Trân cách đó không xa, cô đang tập luyện từng chiêu thức một với huấn luyện viên Lâm, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc và chuyên xuống, ngoại trừ trường quay vẫn còn đèn đuốc sáng trưng thì bốn phía xung quanh chìm vào bóng đen vô tận, gió đêm ở núi sâu vỗn dĩ là rét lạnh, nhất là bây giờ vẫn là mùa đông, cảm giác lạnh lẽo mà gió thổi vào mặt làm cho người ta nhìn không được mà run lập Thấm Hi “Sớm biết lạnh như vậy thì chị phải cầm theo đồ giữ nhiệt, thật sự quá lạnh.”Khương Trân cũng không tốt hơn bao nhiêu so với cô ấy, gió lạnh thấu xương từ chỗ cổ chui thẳng vào người, “Ngày mai nhớ mang theo là tốt rồi.”“Em nói buổi quay này phải quay đến rạng sáng mới có thể kết thúc được, làm sao có thể chịu nổi đây chứ?”Gió ban đêm ở này giống như dao cùn, lúc chưa quay phim thì tốt một chút, đến lúc quay phim phải treo mình trên dây cáp bay tới bay lui trên không trung, gió lạnh chiu thẳng vào trong quần áo, lạnh đến mức không còn tri giác gì quay cuối cùng của ngày hôm nay, cũng là một cảnh quan trọng trong bộ phim này không giống với những cảnh bình thường khác, là một cảnh sẽ có tương đối động tạc mạnh, trước đó mọi người có thể ở trong cùng một khung hình, nhưng đến cảnh đánh nhau sau này sẽ tách ra, Khương Trân sẽ chạy một đường riêng, sẽ có một người quay phim chạy theo phía sau cô, bởi vì tách ra quay nhưng dù sao cũng là rạng sáng lại ở trong núi sâu, bởi bởi Tống Đàm cố ý gọi Khương Trân và thợ quay phim đến liên tục nhắc nhở vấn đề an toàn của cả hai.“Lúc đang quay, cậu phải chú ý an toàn, nhất định phải theo sát cô ấy, hiểu chưa?”“Hiểu rồi ạ.”Sau khi dặn dò sau, lúc này mọi người mới vào chỗ chuẩn bị bắt đầu, sau khi nhân viên công tác dập bản thì chính thức khai máy.“Bắn tên!”Mũi tên bén nhọn phá gió mà đến, phá vỡ sự yên tĩnh của núi Mạc bảo vệ Thiền Quân phía sau lưng, nhìn thấy mũi tến bắt đến thì đôi mắt lạnh lại, giơ trường kiếm lên chắn mũi tên, “Theo sát ta.”Rất nhanh bọn họ bị bao vây, người tới mang che bịt mặt màu đen, chỉ lộ ra một đôi mắt ra ngoài, người cầm đầu giảm giọng nói của mình xuống thấp nhất có thể, “Đem đồ vật giao ra đây!”Thiền Quân theo bản năng siết chặt góc áo của Vân Mạc, Vân Mạc nghiêng đầu nhìn nàng, “Đừng sợ, có ta ở đây.”Rõ ràng là hai người bọn họ ở thế yếu, những vì câu nói này của hắn, bỗng nhiên Thiền Quân không còn sợ cái gì nữa.“Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Xông lên!”Trong nháy mắt hai phe đánh nhau, đao quang kiếm ảnh, máu văng khắp nơi, mùi máu tươi nồng nặc bay khắp nơi, trường kiếm của hắn mang theo máu, vừa đánh nhau với những người áo đen vây quanh, vừa bảo vệ Thiền Quân ở sau lưng, nhưng người áo đen ngày càng nhiều, kẻ trước ngã xuống, kẽ sau lại nhào Mạc cầm kiếm trước người, che chỏ Thiền Quân lui về phía sau, nhìn thấy ngày càng nhiều người áo đen đến, hắn thấp giọng nói, “Thiền Quân, nàng nghe ta nói, một lát nữa ta sẽ chặn bọn họ lại, sau đó nàng chạy theo phía đông chạy, không được ngừng lại, cũng không được quay đầu, đã nghe chưa?”“Điện hạ…”“Yên tâm, ta sẽ không sao, ta sẽ đi tìm nàng, hiện tại chạy đi, chạy!”“Điện hạ!”“Chạy!”Tống Đám nói qua loa nhỏ “Khương Trân, chạy! Tiểu Trương, đuổi theo!”Khương Trân quay người chạy vô núi sâu, Tiểu Trương khiêng camera chạy sát phía sau.**Cảnh đánh nhau này của Thẩm Ương phải quay đi quay lại rất nhiều lần, tốn gần nửa giờ đồng hồ mới có thể đạt được kết quả mà Tống Đàm mong muốn.“Vất vả, mọi người vất vả rồi.”“Đạo diễn, không xong rồi, Tiểu Trương và Khương tiểu thư như thế nào còn chưa quay về?” Một nhân viên công tác đột nhiên la lên, vừa rồi tầm mắt của bọn họ đều đặt trên người Thẩm Ương, tự nhiên không có người nào chú ý đến, nhưng là bây giờ có người nhắc nhở như vậy, mọi người mới chú ý lý mà nói bọn họ hẳn là phải kết thúc trước đó rồi mới đúng, như thế nào một thời gian dài như vậy còn chưa có trở về? Tống Đàm cuống lên, vội vàng hô lên, “Nhanh lên, gọi điện thoại cho Tiểu Trương đi!”“Đạo diễn, trên núi không có tín hiệu, gọi không được ạ!”Tống Đàm vỗ đầu một cái, gấp như kiến bò trên chảo lửa, sớm biết như ông đã không thể an bài như vậy!Thẩm Ương thay quần áo xong liền phát hiện không khí trường quay cực kỳ ngưng trọng, không hỏi Nghiêm Lộc bên cạnh, “Làm sao vậy?”Nghiêm Lộc nhìn anh, muốn nói lại thôi, ngược lại là Trương Tịnh Tịnh nhịn không được, đỏ mắt nói “Thẩm lão sư, hai người A Trân bọn họ chưa về.”Trong lòng Thẩm Ương lộp bộp xuống, “Chị nói cái gì?”“Đạo diễn làm sao bây gờ, điện thoại không thể nào gọi được, cũng không liên lạc được với bọn họ, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”Chiêm Từ Hưng quát cậu ta “Ngâm miệng! Không thể nói bậy, bây giờ mọi người cất đồ hết đi, lên núi tìm bọn họ!”Thẩm Ương nắm chặt nắm đấm lại, “Đạo diễn, không thể, trong núi quá nguy hiểm!”“Vậy cậu nói xem chúng ta nên làm thế nào bây giờ?”Thẩm Ương ép buộc chính mình tỉnh tảo lại, phân tích tình hình, “Phụ nữ ở lại đi, đàn ông thì đi vào với cháu, nếu như sau nửa giờ chúng ta còn chưa trở về thì chú đi tìm trưởng trấn, sau đó đi báo cảnh sát.”Nghiêm Lộc nghe Thẩm Ương nói muốn đi vào trong liền muốn ngăn cản, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống, cậu biết anh bây giờ có thể còn đứng ở nơi này phân tích phương án giải quyết với mọi người, là đã khắc chế chính mình lắm Đàm đồng ý quyết định của Thẩm Ương, trước mắt đây là phương án giải quyết tốt nhất, “Được, quyết định như vậy đi, mấy người lão Chiêm chăm sóc các cô gái, những người khác theo chúng ta đi.”Trương Tịnh Tịnh vô cùng lo lắng giống như là lửa đốt vậy, nhưng chị cũng rất rõ ràng, lúc này nếu như chị đi vào cũng không giúp được gì, nói không chừng còn liên lụy bọn họ, cho nên cô đặt hết hi vọng lên người Thẩm Ương.“Thẩm lão sư, anh nhất định phải mang em ấy ra ngoài.”“Yên tâm đi, nhất định sẽ.” Tâm sựHẹn hò Thứ tư, 31/5/2023, 2200 GMT+7 Anh hoàn toàn độc thân theo đúng nghĩa, hy vọng sau mail này, anh không còn cô đơn nữa. Trời đẹp, anh tới công ty làm việc như bao ngày khác, nhưng hôm nay anh cảm thấy một nỗi cô đơn đến kỳ lạ, mới chợt nhận ra mình già rồi, đã đến lúc phải tìm người yêu để cưới vợ. Bởi thế, anh lên đây nhờ VnExpress se duyên, mong em nào "xui xẻo" rước giùm chứ ế lắm bản thân, anh sinh ra trong gia đình cơ bản, có truyền thống cách mạng, quê ở Nghệ An. Anh được thừa hưởng chút ít tính cách của người dân xứ Nghệ, đó là sự cần cù, chăm chỉ, bộc trực, ngay thẳng, sống lương thiện và không ngại khó khăn gian tại anh không có nặng gánh gia đình hay mối quan hệ mập mờ nào. Anh hoàn toàn độc thân theo đúng nghĩa. Cháu anh từng bảo "Cậu lấy ai chỉ cần là con gái là được".Với tuổi này, anh không có tiêu chuẩn nào về bạn đời, chỉ cần hợp nhau, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Hy vọng sau khi viết mail này, anh không còn cô đơn nữa. Chúc cho những ai chưa có người yêu tìm được một nửa yêu thương của giả liên hệ qua email henho hoặc số 024 7300 8899 máy lẻ 4529 để được hỗ trợ Họ tên Nguyễn mạnh toàn Tuổi 37 tuổi Nghề nghiệp Văn phòng Nơi ở Quận 10, TP Hồ Chí Minh Giới tính Nam

người anh nhìn là em