tháng tư là lời nói dối của em truyện

Trả lại em 1 tháng tư bình yên được không? Anh không nói gì cả, chúng tôi vẫn ở bên cạnh nhau trong khi anh đã có người mới. Đau lòng ở đây là, anh không nói chia tay với tôi anh ở bên cạnh tôi rồi giữ im lặng cho đến khi tôi phát hiện ra tôi bị "cắm sừng". 7 - Cảm ơn. Một trong những thói quen của Colter trước Lilian là "cảm ơn". Hắn cảm ơn em mọi lúc, ví dụ như sau một bữa tối ấm áp, một giấc ngủ ngon lành, hoặc thậm chí là không vì lý do gì cả, nhiều đến nỗi có lẽ Lilian cũng thấy kì lạ. Kì thực, "cảm ơn Luật Hấp Dẫn ngớ ngẩn vậy đó, cho nên chúng ta cần hiểu rõ Luật Hấp Dẫn để sống và làm việc. Hãy tập trung vào nói chuyện tốt về người tốt, hàng xóm tốt, việc tốt xảy ra quanh mình - và dẹp bỏ thói quen ngồi tám chuyện tồi. Đương nhiên là chúng ta cũng cần Tôi không thể nào tìm được câu trả lời cho tới khi tôi nghe bản nhạc " Tháng tư là lời nói dối của em " của Hà Anh Tuấn. Vốn chỉ là một cô gái vô tình xuất hiện bên cạnh Arima trong thời khắc khó khăn nhất và đồng thời khích lệ cậu chơi piano trở lại. Lê Diệu Nam bị đè nén trong lòng, cảm thấy từ khi xuyên qua đến giờ, cuộc sống của hắn chưa từng tốt đẹp. Không ngờ Dương Nghị nói đại đường tỷ của cậu cỡ nào thê thảm, cỡ nào đáng thương, toàn bộ đều là nói dối, mệt hắn còn thấy đồng tình, Lê Diệu Nam thật sâu cảm thấy u buồn. "Biểu đệ khoẻ." Triumph Bonneville Single Seat And Rack. Shigatsu wa kimi no uso 四月は君の嘘? '"Tháng Tư là lời nói dối của em"' là một manga dài tập được viết và minh hoạ bởi Arakawa Naoshi. Bộ manga được Kodansha xuất bản trong nguyệt san Shōnen từ tháng 4 năm 2011 tới tháng 5 năm 2015. Manga được phát hành bản quyền tại Việt Nam bởi nhà xuất bản Trẻ dưới tựa đề Lời nói dối tháng Tư[2], dựa theo tên của bản tiếng Anh là Your Lie in April. Một phiên bản anime dài tập đã được A-1 Pictures chuyển thể và phát sóng từ tháng 10 năm 2014 tới tháng 5 năm 2015 trên một kênh của hệ thống Fuji TV là noitamina.[3] Một phiên bản phim live-action ra rạp vào tháng 9 năm 2016.[4] Trang chủ › Tháng tư là lời nói dối của em translated Tác giả DngPhHngLnh Cập nhật 20-10-2021 Đọc Truyện Đây là bản dịch của mình cho fanfic anime Tháng tư là lời nói dối của em, rất mong các bạn bình luận và cho ý kiến. Link bản gốc Nếu có vấn đề về bản quyền xin hãy gửi mail qua địa chỉ [email protected] Tags dramahọcpsychologicalromanceschoolloveshounensliceoflifetragedytranslationvnđường Danh sách Chap - Tháng tư là lời nói dối của em translated Chương 1 - Thánh ca trên thiên đàngChương 2 - Lời bộc bạchChương 3 - Săn sóc cho người thươngChương 4 - Thêm một câu chuyệnChương 5 - Tuyết tựa như những bông anh đào. Khi nhắc đến ấn tượng về sách truyện hay phim ảnh thì có vô vàn nhân vật mà tôi muốn nhắc đến nhưng nếu phải lựa chọn thì tôi sẽ chọn kể về Miyazono Kaori – nhân vật nữ chính trong một bộ phim anime của Nhật là Shigatsu wa Kimi no Uso Tháng Tư là lời nói dối của em. Tôi đã xem bộ phim này từ hai năm về trước và cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn ngưỡng mộ cô gái tháng Tư mà năm ấy đã làm xao xuyến bao người xem. Theo cảm nhận của tôi, từ đầu phim, Kaori đã xuất hiện với hình tượng là một cô gái đơn thuần, vui vẻ, lạc quan và dường như có một chút tinh nghịch nhưng vẫn tràn trề sức sống, cô khoác trên mình bộ đồng phục nữ sinh và trên tay đem theo một cây vĩ cầm – như một vật bất ly thân. Nhắc đến cây vĩ cầm là đủ hiểu rằng Kaori là một người yêu âm nhạc và có hiểu biết về nhạc, nói trắng ra, cô ấy chính là một nghệ sĩ vĩ cầm, cô ấy từng nói với Arima Kousei nam chính trong phim rằng “Âm nhạc mới chính là tự do”, quả thật đúng là như vậy. Kaori đã không thể nào quên được cái cảm giác khi bản thân đứng trên sân khẩu, trước những khán giả cô yêu mến, được tự do làm chủ sân khấu và thỏa sức bộc lộ hết tâm huyết, cảm xúc vào những màn trình diễn để người xem có thể cảm nhận được nét riêng biệt trong âm nhạc của cô ấy. Kaori cũng muốn Kousei – thiên tài piano mà cô ấy ngưỡng mộ từ thuở ấu thơ quay lại với những điều tốt đẹp ấy, dù cho điều đó có khiến hình tượng của cô ấy trở thành một người ích kỷ và ép buộc người khác. Vậy nên có thể mọi người sẽ thấy có một số tập phim Kaori luôn đeo bám, ép buộc Kousei làm người đệm nhạc cho mình, thậm chí còn lôi kéo cậu ấy đi ăn, đi chơi, đi dạo như muốn cả hai có thể thân thiết hơn. Tưởng như cô ấy không bận tâm đến cảm xúc của người khác nhưng không, cô ấy phần lớn quan tâm đến cảm xúc của người mà cô ấy yêu quý. Kaori gần như chưa từng để lộ bất kì vẻ yếu đuối, âm u nào trước Kousei, ngược lại, cô còn đưa Kousei về với niềm vui của cuộc sống thường ngày và những câu chuyện ngây ngốc của tuổi thanh xuân mà có lẽ bạn cũng phải bật cười hoặc nhìn thấy chính mình trong đó. Những khoảnh khắc như chạy đua cùng đường tàu, nhảy từ cầu xuống sông hoặc đột nhập vào trường học giữa đêm khuya, chắc hẳn trong cuộc đời bạn thể nào chẳng có một lần như vậy? Người xem sẽ cảm nhận được Kaori như tổng hợp của tất cả những gì tươi đẹp nhất mà con người ta mong muốn có được trong đời, cô ấy chính là thanh âm thầm lặng cũng đồng thời mạnh mẽ thức tỉnh khúc giao hưởng trong lòng người, là ánh sáng của những vì sao trong bài hát “Twinkle, Twinkle Little Star” mà cô và Kousei đã cùng hát dưới đêm trời sao lấp lánh. Và cũng là ánh dương nơi những cánh anh đào nhảy múa, nụ cười của cô ấy làm bừng sáng cả bộ phim, xua tan đi tất cả những u buồn không chỉ của Kousei mà tôi tin là bất kì ai xem bộ phim này đều sẽ cảm thấy tràn trề sức sống và thoát khỏi bóng tối đang bao trùm lấy chúng ta. Tuy nhiên, khi càng xem về cuối phim, bạn sẽ nhận ra những sự thật được giấu kín đằng sau vẻ lạc quan đầy nhiệt huyết đó, chẳng ai nghĩ một cô gái xinh xắn luôn tươi cười đó lại lớn lên với bệnh tật trong người. Kaori cũng là con người như chúng ta, “vui vẻ” không phải là cảm xúc duy nhất của Kaori, cô ấy cũng biết buồn, biết rơi lệ, biết tuyệt vọng, tức giận thậm chí là sợ hãi trước sự tàn nhẫn đầu tiên mà căn bệnh đem đến cho đôi chân của cô. Cô tức giận vì không thể làm chủ được cơ thể của mình trước sự đối kháng với bệnh tật, điều khiến cô ấy buồn hơn là khi biết mình đã không còn nhiều thời gian nữa. Điều này đã lý giải tại sao cô ấy dường như vội vàng níu kéo mọi thứ đến vậy, từ những lý do thuyết phục bằng được người cô ấy ngưỡng mộ đệm nhạc cho mình đến những buổi diễn đi vào lòng người của cả hai và cuối cùng là những khoảnh khắc dở khóc dở cười khiến họ gần nhau hơn. Kaori rõ ràng đã biết bản thân không còn sống được bao lâu nữa nên mới chọn việc quên đi nỗi buồn để được sống một cuộc sống trọn vẹn nhất trước khi cô phải đến nơi mà cô đã gọi là “thiên đường”. Làm những việc mà bản thân thích, bỏ đi cặp kính dày cộp và thay vào đó là kính áp tròng, thỏa thích ăn bao nhiêu đồ ngọt mà không lo về cân nặng như trước nữa, về âm nhạc thì cũng làm chủ bài hát, biểu diễn theo phong cách riêng biệt, khác hoàn toàn so với khuôn mẫu. Cách sống đó của Kaori đã dạy cho chúng ta rằng cuộc sống còn rất nhiều điều tốt đẹp mà chúng ta có thể tận hưởng, dù những ngày tháng đó có là những ngày u buồn, hãy tạm gác chúng sang một bên và bước đi một cách mạnh mẽ để bản thân có thể được sống trọn vẹn đời mình, sống theo cách của chính mình. Ngoài tinh thần lạc quan, vui vẻ, Kaori cũng như chúng ta, cuối cùng vẫn phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn là khi thân thể cô đã không còn gượng dậy được nữa, dù vậy cô ấy vẫn nói với Kousei rằng cô sẽ chiến đấu hết mình, chiến đấu liên tục và mãi mãi cho đến khi thật sự không thể nữa. Cô thậm chí còn đã nhiều lần tự bước từng bước đầy đau đớn và khó khăn do di chứng của căn bệnh để lại trên đôi chân trần gầy yếu, cô rơi lệ mà cầu xin Kousei đừng bỏ cô ấy lại một mình. Dòng lệ ấy là khóc cho một sự mạnh mẽ cứng cỏi của Kaori cũng như nỗi tuyệt vọng bấy lâu nay của cô khi luôn phải đứng dậy chiến đấu với bệnh tật dù đã biết trước kết quả. Cô ấy không hối hận bất cứ điều gì, ngược lại còn chọn việc làm phẫu thuật như một trận chiến quyết định với số phận, cô ấy đã tính đến trường hợp khả thi nhất nên trước khi làm phẫu thuật, cô đã để lại một bức thư cho nam chính. Trong bức thư đó chan chứa những lời yêu thương, những kí ức tuổi thơ, những cảm nhận của cô về đối phương cũng như sự trân trọng những kỉ niệm của tuổi thanh xuân khiến khán giả có lúc tưởng như bản thân chính là Kousei, là người mà đã nhận được đôi bàn tay ấm áp của Kaori kể cả đến lúc cô ra đi, đây cũng là khoảnh khắc khiến người xem phải bật khóc. Khi Kaori cứ dần biến mất ở một thế giới khác trong tâm trí của Kousei lúc biểu diễn trên sân khấu, bạn sẽ cảm thấy đau lòng hơn khi hình bóng của người con gái tháng Tư ấy cứ xa dần theo những dòng thư và hoàn toàn bị ngăn cách bởi dải ngăn cách bên kia đường tàu và khi con tàu chạy qua cũng là lúc lời thư cuối cùng được cất lên, chúng ta đã không còn có thể nhìn thấy nụ cười của cô gái bên kia của đường ray nữa rồi…. Sự ra đi của Kaori đã đánh dấu cho sự chấm dứt của những tăm tối và cảm giác tội lỗi trong lòng Kousei, đồng thời để lại cho chúng ta một bài học quý giá về sự mạnh mẽ và ý chí lẫn mong muốn làm chủ hoàn cảnh để vượt qua những đau thương mà cuộc đời đem đến. Tất nhiên, xoay quanh những đau thương đó thì vẫn luôn tồn tại những điều tươi đẹp, đó chính là món quà quý của cuộc sống mà chúng ta nên biết trân trọng và nên tận hưởng trọn vẹn những điều đó trước khi không còn có thể nữa. Đây chỉ là những cảm nhận khách quan của riêng tôi sau khi đã xem trọn bộ phim, những gì đẹp đẽ nhất trong từng thước phim đó, dường như không có lời nào hoa mỹ để tôi có thể mô tả về chúng. Nếu có cơ hội, mong các bạn hãy dùng trái tim của mình để nghiền ngẫm bộ phim, cảm nhận bằng chính đôi mắt, đôi tai của các bạn để cảm nhận rằng cuộc sống này thật sự tươi đẹp đến mức nào. Vô Danh Có lẽ là một chút hồi ức, có lẽ là một chút hoài niệm. Nhưng tất cả, không chỉ là như vậy.... Tình yêu, mình và chị, là những ngày tháng tươi đẹp, là biến cố bất chợt không thể ngờ tới, là quyết định gian nan không ngày mai... Là hiện tại, là hôm nay, là cùng nhau bước tiếp đi, hay là vĩnh viễn như hai đường thẳng cắt nhau rồi xa nhau mãi mãi... Mời các bạn đón đọc... ...................... Đôi lời muốn nói về chương đầu Đây là mình viết ra một chút về thời điểm quen nhau giữa mình và chị, về tình cảm tay nắm tay, những tháng ngày hạnh phúc. Thế nên giọng văn của chương đầu sẽ có phần non nớt và trẻ con. Bạn đọc thông cảm. Chương 2 Biến Cố nội dung sẽ sâu sắc hơn rất rất nhiều. Mọi người có thể đọc lướt qua chương đầu để lấy nội dung. Tuy nhiên, mình vẫn hi vọng các bạn có thể đọc hết, như thế nội dung mới có thể liền mạch và đó cũng là tâm huyết của mình. Cám ơn các bạn! ..................... 11h đêm, đang ngồi trước màn hình máy tính thì điện thoại tự dưng rung lên báo tin nhắn, thầm nghĩ lạ lùng vì ai nhắn cho mình giờ này đây. Tò mò bật lên xem thì là tin nhắn của chị -Em có bận không, tối mai 25/05 sang VNU xem Got Talent cùng chị nhé, chị chân thành mời em đó. VNU là viết tắt của Đại học Quốc gia Hà Nội Mình cũng giật mình, nói thực là hai chị em lâu quá rồi chẳng gặp nhau, lâu quá rồi chẳng còn liên lạc. Lí do cũng rất đơn giản chị lấy chồng rồi… Hồi ức chợt ẩn chợt hiện lại trong đầu… Ngày ấy tháng ấy năm ấy… Chắc các bạn cũng đều biết, con gái thì thường trưởng thành trong suy nghĩ nhiều hơn con trai. Thế nên thường con trai rất thích có “chị kết nghĩa”. Để tâm sự, để bày tỏ,…ngẫu nhiên tiến tới ai chả từng thầm mến một người hơn tuổi mình. Nhưng con gái cũng giống ta, họ cũng chỉ thích yêu người hơn tuổi mà thôi. Hai chị em chơi với nhau thân thiết lắm, chị là hot girl với mình là như thế, facebook cũng tầm gần nghìn người theo dõi, biết chị qua lời khoe của một đứa cùng lớp, đại loại là đâu đó nó nhìn thấy ảnh của chị, chứ chẳng biết gì nữa. Bản tính tò mò của một cậu trai mới chân ướt chân ráo vào đại học trỗi dậy, lần mò ra facebook của chị, cũng gửi một lời mời kết bạn như để chờ đợi một kì tích xuất hiện. Ngẫu nhiên làm sao chị cũng đồng ý kết bạn. Ôi cái khoảnh khắc thông báo ấy hiện lên, thật bất ngờ cũng cũng lại có cảm giác phấn khích. Chị chấp nhận rồi kìa! Chị và mình là bạn bè rồi kìa! Rồi thời gian dần trôi, mỗi khi chị có viết dòng trạng thái, mà đúng cái mình có thể khai thác là vào bình luận một hai. Công nhận chị dễ thương dễ tính, thường thường cũng trả lời bình luận cả á, thích, mỗi lúc như thế lòng lại lâng lâng. Từng ngày từng ngày cứ thế lướt qua, chị như một cơn gió mát thoang thoảng cùng mình vẽ nên năm nhất đời sinh viên. Cũng coi như là một năm đá đưa qua lại, lần đầu tiên nhắn tin cho chị. Không còn cảm giác hồi hộp như ban đầu, hai chị em cũng trả lời bình luận nhau không biết bao lần, nhưng vẫn có cảm giác chờ đợi mỏi mòn. Tiếng ting ting’ của messenger facebook vang lên, thổn thức lắm. Cơ mà chị đáng yêu, trả lời tin nhắn như trả lời bình luận, cứ như hai chị em quen thân lắm rồi cơ. Thế là từ ấy, sợi dây móc nối bắt đầu. Chắc phải sang đầu kì hai năm hai, mới lấy hết quyết tâm, sang Vnu chơi lần đầu tiên, để gặp chị. Đại học là một môi trường mở, không có những ràng buộc như cấp 3, lại cũng không còn mộc mạc trong tâm hồn. Nhớ khi xưa bạn bè chơi với nhau nhiều, nhưng nào đã hẹn ai đi chơi riêng, nhất là bạn khác giới. Có lẽ 18 là mốc ta trưởng thành hơn trong tâm lí một cách rõ rệt. -Chị ơi, mai em nghỉ, hay mai em sang bên ý nhé? Chị đồng ý không? Thôi thì cứ làm liều đi, chả mất gì, với lại cũng chỉ là sang chơi thôi mà, chị không đồng ý hay bận thì rồi tính tiếp. Mình đã nghĩ vậy và gửi tin nhắn cho chị. Một lúc sau thì nhận được câu trả lời -Mai hả em? Hi, sao không nói sớm đi, may là mai chị rảnh nha. Oke đi em. Em chỉ việc sang đây, còn đi chơi cứ để chị lo, kiki. Đoán đoán chắc chị cũng bất ngờ, chắc cũng do dự mãi mới đồng ý, nhưng mà kệ, “haha, chị nhận lời rồi kìa, nôn nao quá đi thôi, ngày mai là được gặp người con gái vừa đáng yêu vừa xinh đẹp ấy rồi kìa’, xem nào, vui quá đi”. Trời lúc ấy đã chuyển mát, chỉ hơi se se, không còn cái giá lạnh cắt nữa, lần đầu tiên nhìn khuôn mặt thật của chị mà tim đập rộn ràng. Chị dễ thương, cá tính, nhưng không phải hết mình như trên facebook,…chị cũng ngại, cái ngại ngùng thể hiện rõ trên mặt làm chị càng đẹp hơn in my eyes. Cười, hai người cùng cười, cái khuôn mặt cười kiểu không biết nói gì của chị lúc ấy đến giờ mình vẫn nhớ như in. Thể hiện hết bản lĩnh bắt chuyện, mà cái câu đầu xàm xí nhất ngẫm lại vẫn thấy ngô nghê “Hello chị”! Bao nhiêu cách bắt chuyện nghĩ trong đầu cuối cùng buột ra được câu này. Hai chị em chậm chậm đi dạo trong khuôn viên trường. Mà chị bảo, VNU không phải là trường, chị bảo mỗi sinh viên VNU năm nhất đều được nhắc câu này. Nên chắc là đi dạo quanh khuôn viên các trường thành viên mới đúng. Cạnh VNU là sư phạm, ngớ ngẩn thế nào chị lại rủ sang bên ấy ăn kem. Kem sư phạm nhiều, nhưng vị không đặc biệt, chỉ là trời hơi se nên ăn vào khiến mình có cảm giác khác lạ. Nhưng có chị đi cùng, cho dù là nuốt đá chắc cũng làm thân nhiệt cao lên mất. Nhẹ nhàng như những cánh hoa rơi, thoảng thoảng như hương hoa phong lan, hai chị em hôm đó cũng chị dạo bước cùng nhau, thi thoảng ăn đồ linh tinh rồi ngồi ghế đá trò chuyện. -Bye bye chị, em về nha! -Hi, bye em, lâu lắm rồi chị không thả mình thư giãn như này đấy. Về cẩn thận nha em! Hết buổi hẹn hò đầu tiên, trong lòng một đứa trai 19 chưa lớn nghĩ như vậy. Không quá cao trào, nhưng lại đầy hàm xúc. Thời gian sau đó hai chị em như ăn ý nhiều hơn, liên lạc cũng nhiều thật nhiều hơn. Sau mình biết được rằng, cho dù có là hot girl thì cũng chẳng hẳn là nhiều bạn nhiều bè, chân thành dùng cảm xúc đối đãi, thì tất nhiên cũng nhận lại được xúc cảm mong muốn. Mình đã dùng cả năm nhất của mình trong việc thích một ai đó chỉ để chờ đợi những status từ một người mà thôi. Trong một lần trò chuyện chị có nói -Em là một cậu trai khác lạ, suy nghĩ của em lớn hơn độ tuổi của em đó. Hihi, tuy có nhiều lúc tỏ ra ngô nghê nhưng lại rất chịu khó lắng nghe tâm sự. Nói chuyện với em rất thoải mái, những lúc ấy, chị cảm thấy người mình nhẹ nhàng hẳn đi. Thân nhau hơn nên chị cũng thường sang đây chơi, chị bảo chị không biết đi xe máy hơi tiểu thư, nên cũng chịu khó bắt bus sang đây. Gặp được nhau là vui lắm, những câu chuyện kể dường như chẳng bao giờ hết. Rồi như chợt nhận ra, mình yêu chị từ lúc nào… Nhưng chẳng dám nói. Ngày 20 tròn, ngày bước sang 21, thời gian lại bất giác qua đi, bỏ qua chuyện học hành, nói riêng về mặt nam nữ thì yêu mỗi chị mà thôi. Nhưng cách biệt nhiều, có lẽ, cũng chỉ là có lẽ, trong lòng chị cũng có phần của mình. Vậy nên mình cũng xác định, đã có nhau thì sao phải vội bày tỏ. Mai sau ra trường, độc lập về mọi mặt, yêu nhau chờ nhau mấy năm có xá gì… Nhưng thời gian không đợi người. Ngày tới cũng phải tới, đầu năm 2015 lớp chị chụp kỉ yếu, đội trên đầu cái mũ cử nhân, nhìn chị long lanh trong bộ quần áo, mình thực sự vui, giống như niềm háo hức khi mình được ra trường vậy, nhưng cũng thực sự buồn, vì chị bận dần rồi, thời gian dành cho hai người bị ít đi, rồi ngoài đời kia bao nhiêu là cám dỗ với người con gái thanh thuần hăng say yêu đời như chị, …mình sợ chị vấp ngã… Thế rồi chị có quyết định vào Nam, chị nói sẽ vào phụ giúp người nhà trong ấy một thời gian rồi mới tính xem ở đó hay về Bắc. -Em này, hôm trước gia định chị có nói đưa chị vào Nam một thời gian, làm trong nhà hàng của bác, để chị có kinh nghiệm. Chị chưa khoe với em vì chưa có quyết định cuối cùng. Nhưng hôm nay chị nghĩ kĩ rồi, chị sẽ vào trong ấy. Chị sợ còn bỡ ngỡ khi ra trường nhiều, nên vào làm cho gia đình bác ở đó giúp chị tiếp xúc nhiều hơn, lại vẫn có vòng tay người thân bảo vệ. Khi chị về, ngoài gia đình, chị sẽ gặp em đầu tiên. Nha em! Cái lí do chị đưa ra thật đầy đủ, làm sao biết để níu giữ đây, chỉ có phần giận chị, sao không nói với em sớm hơn. Đành gượng cười mà rằng “Em tôn trọng lựa chọn của chị”. Đó là mấy ngày mất ăn mất ngủ của mình, suy nghĩ nhiều lắm, do dự cũng nhiều lắm. Xem xem nên tỏ tình trước khi chị rời xa khỏi ánh mắt mình hay không, xem xem có nên tuyên bố quyền sở hữu với chị trước hay không. Thế rồi một câu nói của chị làm mình khựng trở lại -Yên tâm, lâu nhất 4 tháng nữa chị sẽ trở về Bắc, chị nghĩ rồi, không muốn xa nhà đâu. Sung sướng, đồng thời lại biết, cơ hội tỏ tình lần này mình bỏ lỡ rồi. Đôi khi sự chần chừ làm người ta vụt mất nhiều cơ hội. Giữa cái nắng oi ả của mùa hè, chị bước lên máy bay chuẩn bị cho hành trình dài đến vùng đất chưa từng đặt chân qua. Đưa mắt nhìn máy bay đang dần dần khuất dạng kia, vẫy vẫy tay, chị ơi, sau lớp kính kia, có nhìn thấy em hay chăng? Mấy ngày chị mới đi xa, liên lạc liên tục, thời gian gọi cũng dài hơn. Nhưng sau đó chị kêu chị bận, lại mệt, có hôm cũng chỉ có thể chúc chị ngủ ngon. Thời gian chẳng chừa một ai, cái hạn 4 tháng cũng sắp tới rồi, lòng thì nôn nao, mà mình cũng bước sang năm cuối thuở sinh viên rồi chị học 5 năm và hơn mình 2 tuổi, bận cũng nhiều, nhớ chị, nhưng cả hai người đều không rảnh rỗi là bao. -Em ơi chắc qua tết này chị mới về quá! -Vâng, công việc mà chị, năm nay trước tết không được gặp chị, ăn tết mất ngon rồi, hic. -Hì, được rồi, về chị bù nhiều quà cho! -Yêu chị nhất… -Chị cũng yêu em nhất, hihi ^^ Một đoạn tin nhắn thế này, không, phải là cả bộ nhớ tin nhắn với chị chưa mất cái nào, mình sao lưu toàn bộ để lưu giữ. Rồi một ngày, một dạo trước tết một tháng, chị bỗng nhiên như mất tích không tồn tại, facebook không, nhắn tin không trả lời, gọi cũng không bắt máy. Mình cũng cuống hết cả lên rồi, cho tới một tuần sau đó “Chị xin lỗi em”! Một câu cụt ngủn lại càng làm mình lo, gọi ngay lại, chị cũng chỉ đáp một câu, giọng hơi buồn lại pha chút tâm sự -Chuyện phức tạp lắm, đợi một thời gian nữa em sẽ hiểu. Giờ chị không đủ sức lực nói với em, nha em. Rồi chị tắt máy. Lúc đó mình đau khổ lắm, đang vui vẻ mà, chi ít chỉ có chút nhớ nhớ thương thương mà thôi, sao giờ lại ra như thế này. Lòng buồn, người buồn, chẳng có tâm trạng làm gì hết. Nhưng mình là con trai, lại thuộc kiểu người cái gì cũng để trong lòng. Ngày vẫn cứ trôi, cứ phải mang khuôn mặt tươi cười đón chào với đời. Hàng ngày vẫn chúc chị ngủ ngon. Chị cũng đáp lại, nhưng mình không hỏi đến chuyện kia nữa. Mình vẫn đợi, đợi chị vượt qua giông bão kia, cho mình một câu trả lời chính thức. Tết đến xuân sang, cái giá rét đầu xuân buốt buốt chứ chẳng có ấm áp như cái vị kem hồi đầu. Buốt ở trong lòng. Đợi chờ làm cho con người ta mất dần niềm tin hi vọng, cái khắc khoải mình chờ mới hơn tháng mà sao thấy như cả năm. Đầu tháng 3 dương 2016, hôm ấy chị có nhắn cho mình một cái tin -Sáng mai chị bay sớm, chắc 10h là chị có mặt ở Hà Nội rồi. Có thời gian, chị sẽ giới thiệu một người đặc biệt với chị cho em. Thế nhé, em không phải ra sân bay đón chị đâu. Em là một chàng trai thông minh, chắc em cũng hiểu được rồi. Chị xin lỗi, chuyện đột ngột, hôm nào đó chị sẽ nói rõ ràng với em. Một tin nhắn thật dài. Đọc xong thì tim mình cũng thắt hết lại. Đã lơ mơ đoán được xảy ra chuyện, nhưng lòng lại hi vọng một ước vọng nhỏ nhoi. Giờ thì hết rồi, hết thật rồi. Nhưng vẫn muốn được xác nhận lại từ miệng chị, vẫn muốn được nhìn thấy “anh ta”. Quên mật khẩu Đăng ký Đăng nhập Chơi Đăng bài Trang chủ Đọc Truyện Truyện Ngắn 12 Chòm Sao Tình Cảm Truyện Cười Ma Cà Rồng Tiểu Thuyết Truyện Ma – Kinh Dị Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Dị Giới Võng Du Xuyên Không Trinh Thám Đồng Nhân Huyền Huyễn Viễn Tưởng – Kỳ Ảo Xã Hội – Hiện Thực Phiêu Lưu – Hành Động Nam – Nam Nữ – Nữ Góc Tâm Hồn Góc Thơ Tản Văn Nhật Ký Online Truyện Audio Bức Thư Nghệ Thuật – Giải Trí Hội/Nhóm Hội Họa – Diễn Họa Giao Lưu – Kết Bạn Thảo Luận Kịch Bản Thiết Kế Ảnh Bìa Học Văn Nhiệm Vụ – Nhận Quà Tiện Ích Text Beautify Tạo Quote Online Bài thích gần đây Shop Sự kiện Hội/Nhóm Vnkings Review Trang chủ » Truyện Audio » Tháng Tư Là Lời Nói Dối Chân Thành Thích Tháng Tư Là Lời Nói Dối Chân Thành Tác giả Phạm Anh Thư Thể loại Truyện Audio Nguồn Phạm Anh Thư Rating [K] Mọi độ tuổi đều đọc được Tình trạng Đã hoàn thành Lượt xem Số từ 127 Bình luận 16 Bình luận Facebook Lượt thích 22 Xoài Xanh Tô Mộc Dương Khánh Chinh Ngân Hà Trầm Mặc Liễu Nhiên Ư Tâm Mai Uyên Thùy Linh Đặng Thị Tiểu Ngôn Minh gấu Eugene Cipher Nguyen Thanhthao Akabane1701 Thanh Thi Bùi Nam Khánh Vivian Khánh Đan Tử Nguyệt Rika Tuệ Như Phú Thành Vivian Mina Thư Nhã Màu nền Kiểu chữ Cỡ chữ Chiều cao dòng Tháng Tư Là Lời Nói Dối Chân Thành Tháng tư, là lời nói của em. Lời nói dối chân thành nhất của em dành cho một con người. Một con người tràn đầy tài năng và tình cảm… Tác giả Phạm Anh Thư Viết dựa trên Your Lie In April. Mọi người ơi hùi nãy chữ “april” mình đọc không chính xác lắm, và ở đoạn giữa có một chút trục trặc mong mọi người thông cảm nha!! Chia sẻ bài viết Facebook Twitter đọc truyện , tháng tư , tháng tư là lời nói dối chân thành , tháng tư là lời nói dối của em , truyen viet , truyenviet , viết truyện Bài cùng chuyên mục [Dự Thi Nhịp Đập Vnkings] Nàng Xuân Của Tôi. [Audio] Bạn trai tôi qua đời ở Vũ Hán Nhà – Nơi nương náu bình yên nhất Hẹn hò với Anh, Em nhé! Mắt Biếc – Tình Si Một Chuyến Tàu Thời Gian Là Vô Hạn, Đời Người Thì Có Hạn Radio Đâu có gì ổn định giữa cuộc sống bất định này đâu Audio Sao không nói thật với nhau? Hát chay. Bình luận 16 Vy Vy 4 tháng trước. Level 6 80% Số Xu 572 bài hay quá! Thích Trả lời Trang Trần Thị 12 tháng trước. Level 6 50% Số Xu 866 Cho mình hỏi một câu này nhé? Làm thế nào để chèn được video vào bài viết giống bạn? Bạn có thể chỉ mình được không? Thích Trả lời Tử Nguyệt Rika 2 năm trước. Level 10 84% Số Xu 4279 giọng nói của bạn hay lắm, truyện được kể ra cũng theo đó mà rất có cảm xúc a giống như đang ngồi tự nghe lại câu chuyện của chính bản thân mình vậy ! Thích Trả lời Quân Ly Vũ 3 năm trước. Level 3 66% Số Xu 58 Quân Ly Vũ đã tặng 1 Xu cho Tác Giả. Tháng tư là lời nói dối của em có những cái kết gây nuối tiếc cho tất cả dù là hạnh phúc hay bi thương Thích Trả lời Võ Thị Tường Vi 4 năm trước. Level 5 90% Số Xu 19 Nghe hay! 1 người thích Anh Thư Thích Trả lời Anh Thư 4 năm trước. Level 11 72% Số Xu 979 Tường Vi Chất giọng Thư hay quá. Nếu mà nền nhạc nhỏ hơn và chậm hơn so với nhịp đọc thì sẽ hay hơn rất nhiều Cảm ơn Vi nhiều nha! Nếu có làm lại lần tới Thư sẽ rút kinh nghiệm ạ! 1 người thích Tường Vi Thích Trả lời Tường Vi 4 năm trước. Level 12 85% Số Xu 8135 Chất giọng Thư hay quá. Nếu mà nền nhạc nhỏ hơn và chậm hơn so với nhịp đọc thì sẽ hay hơn rất nhiều Thích Trả lời Anh Thư 4 năm trước. Level 11 72% Số Xu 979 Akabane1701 Kaori mất vào mùa đông mà... Em chỉ góp ý thôi, Kaori và Kousei bằng tuổi, nên xưng cậu mình có thể hợp lý hơn. Kaori xưng "cậu ta" có... Cảm ơn bạn nhé! Về việc cậu ta mình đồng ý, nhưng chuyện Kaori với Kousei thì mình đã ghi và đọc rõ là viết dựa trên không phải hóa thân thành nhân vật để viết bạn nhé! Thích Trả lời Akabane1701 4 năm trước. Level 12 88% Số Xu 517 Kaori mất vào mùa đông mà... Em chỉ góp ý thôi, Kaori và Kousei bằng tuổi, nên xưng cậu mình có thể hợp lý hơn. Kaori xưng "cậu ta" có vẻ chán ghét hơn nguyên tắc... Cám ơn vì bài viết của chị, tại em là fan bộ này nên có khi nhận xét hơi quá đáng. Thích Trả lời Anh Thư 5 năm trước. Level 11 72% Số Xu 979 Trầm Mặc Giọng đọc của bạn đem lại cho mình cảm xúc chân thực như khi xem hết bộ phim. Cảm ơn bạn nhé! Thích Trả lời Xem Thêm Thông tin tác giả Anh Thư Tràn Ngập Năng Lượng Nhắn tin Các bài viết của tác giả Lái Lụa Nội Chiến Anh Thư 3236 Cuối cùng… Tôi là ai? Anh Thư 2518 Thiết Kế Ảnh Bìa Anh Thư 3857 Hào Kiệt Nước Nam Anh Thư 6985 Buông…! Anh Thư 1883 Yêu Nhau Bình Yên Thôi! Anh Thư 8469 Hàng Tỉ Thiên Niên Kỉ Anh Thư 1933 Tiếp Theo Sao? Cứ để Tôi! Anh Thư 3483 Chỉ cần người… Anh Thư 2386 Tử Chiến VNKS Anh Thư 14564 Advertisements Thành Viên Thành viên online HoangMY Hoang và 152 Khách Thành Viên 57200 Số Chủ Đề 8548 Số Chương 26491 Số Bình Luận 110919 Thành Viên Mới Vân Hoàng

tháng tư là lời nói dối của em truyện